5.
Hôm Tiêu Hoài Chương khởi hành xuống Giang Nam, trời quang mây tạnh, nắng đẹp như tô.
Ta khóc thút thít, nước mắt ngắn dài, ra vẻ luyến tiếc khôn nguôi, tiễn hắn tận thập lý trường đình.
Thường thì, đã ra khỏi thập lý trường đình, lữ khách sẽ không quay đầu nữa.
Tiêu Hoài Chương nhìn ta đầy nghi ngờ:
“A Phù, nàng lại đang tính trò quỷ gì đó à?”
Ta khóc đến hoa lê đẫm mưa, vừa nghẹn ngào vừa đáng thương:
“Vương phi ta có thể có tâm tư gì xấu chứ?Chỉ là... không nỡ xa Vương gia thôi.”
Câu nói ấy, nước mắt ấy, thật ra cũng có vài phần chân tình.
Bỏ qua gương mặt lạnh lẽo và vài ba hành vi khiến người ta tức ói máu,thì những mặt khác… hắn cũng đáng để người ta nhớ.
Không chỉ chịu chi, chịu tiêu, mà vóc người kia, thể lực kia,đến đệ nhất kỹ quan Nam Phong quán cũng không bì được.
Chỉ tiếc là… từ nay về sau, hưởng thụ ấy sẽ rơi vào tay Triệu Búa Tạ.
Vấn đề là — ta có chân thành đến đâu, hắn cũng đâu dám tin.
Hắn nhìn ta rất lâu, cuối cùng nắm lấy tay ta, giọng khàn khàn:
“Lâu nhất một tháng, sớm thì hai mươi ngày, bản vương nhất định trở về.Nàng có muốn gì không?”
Ta hít hít mũi, nức nở đáp nhỏ:
“Chỉ cần… phu quân và vịt hoa quế hiệu Lý Ký.”
Món đó ta từng ăn vài lần khi qua Giang Nam năm xưa —da giòn, thịt mềm, hương thơm nức mũi, cắn một miếng tan ngay đầu lưỡi — quả thực khiến người ta thương nhớ khôn nguôi.
Hắn biết rõ ta mê món ấy.
Nghe ta nói vậy, cuối cùng hắn cũng yên lòng, lên ngựa xuôi Nam mà đi.
Tới ngày thứ năm sau khi hắn đi, ta tính nhẩm đường đi nước bước,hắn hẳn là đã đặt chân tới Giang Nam rồi.
Muốn quay về cũng phải mất cỡ năm ngày.
Thế nên, ta vẽ mặt đầy lệ, trang điểm như một người vợ bị ruồng bỏ, đi thẳng tới Tông Nhân Phủ để làm thủ tục ghi nhận hòa ly.
Tông lệnh ở Tông Nhân Phủ vốn có hiềm khích ngầm với Tiêu Hoài Chương, kiểu người hễ nghe tin hắn vợ bỏ con tan là trong bụng mừng rỡ như trúng số.
Huống hồ, ta còn mang vẻ đáng thương yếu đuối, lại kín đáo đưa thêm chút “tiền nhọc công”.
Mọi việc trót lọt.
Sáng hôm sau, ta dọn khỏi vương phủ.
Tối đó, ta chơi một trận pháo hoa thâu đêm.
Hắn – Tiêu Hoài Chương – từng bỏ mặc ta, cùng Triệu Búa Tạ đi ngắm pháo hoa, vậy có gì đặc biệt? Ta muốn xem gì thì tự thả lấy, xem đến bao giờ chán thì thôi, còn vui hơn nhiều.
Ai ngờ ba ngày sau, hắn lại quay về thật.
May mà ta đã chuyển nhà thần tốc, nhanh như chớp giật, bằng không hắn mà về tới cửa, ta muốn đi cũng không dễ.
Hắn phi ngựa như bay đến Tông Nhân Phủ, đòi hủy hòa ly thư.
Tông lệnh tuy không dám công khai đắc tội hắn, nhưng lại giả vờ hồ đồ để đối phó.
“Khang Vương gia, theo luật thì muốn hủy bỏ hòa ly phải trong vòng ba ngày. Mà nay đã là ngày thứ tư rồi. Hơn nữa, lý do hủy là gì mới được chứ? Chẳng lẽ chữ ký của Vương gia trên thư là có người giả mạo sao?”
Một câu nói khiến Tiêu Hoài Chương nghẹn lời, chẳng thể phản bác.
Hắn tức giận đùng đùng lao tới căn nhà mới của ta.
“Triệu Phù, ngươi ra đây cho bản vương!”
6.
Đại sư huynh ung dung bước tới trước cửa, nói với giọng bình thản:
“Sư muội nói, nàng đã từng rơi vào tay thổ phỉ, không còn mặt mũi nào gặp lại Vương gia.Nên nhờ ta gửi một lời nhắn.Vương gia không phế nàng, chỉ hòa ly mà thôi, nàng vô cùng cảm kích.”
Ngừng một chút, hắn lại tự dưng thêm thắt:
“Ta cũng thực lòng cảm thấy Vương gia là người độ lượng, có đức có tâm.Sau này nếu Vương gia có nhu cầu hộ tiêu, ta nhất định dốc hết sức mình, không tiếc thân này!”
Giờ này rồi mà còn muốn tranh thủ kiếm mối làm ăn, thật đúng là chuột chạy tới tận miệng mèo đòi làm tân nương.
Tiêu Hoài Chương khẽ nhếch môi cười, nụ cười âm trầm lạnh lẽo:
“Hay lắm. Đúng lúc bản vương đang có một chuyến tiêu cần chuyển tới Tây Khương.Ngươi lập tức lên đường trong hôm nay!”
Đại sư huynh đứng hình.
Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?
Tiêu Hoài Chương quay đầu dặn dò mấy câu với tùy tùng.Chẳng bao lâu sau, có người mang vào một chiếc hộp sơn đen được phong kín bằng sáp đỏ.
“Đem thứ này giao tận tay Thái hậu Tây Khương.”
Đại sư huynh đành phải nhận lấy chiếc hộp, chau mày:
“Sao… mùi gì mà nồng nặc thế này?”
Tiêu Hoài Chương cười đáp:
“Đây là bảo vật, ngàn vàng khó cầu!”
Đại sư huynh nghiến răng, giậm chân, rồi cắn răng lên đường đi hộ tiêu.
Ta vội vàng chạy theo phía sau, gọi với theo:
“Huynh đừng đi mà! Huynh đừng đi!”