2
Giáo huấn trong phủ, ngày ngày vẫn vang vọng bên tai, lời lẽ đều khuyên ta nên biết lễ nghĩa, đọc sách hiểu lý, không phụ ân đức dưỡng dục của vương gia, cũng chớ khiến người thêm phiền muộn giữa muôn trùng quốc sự đã vốn nặng nề.
Những đạo lý ấy, thuở ấy ta còn ngây dại, nhưng cũng khẽ khàng gật đầu thuận theo. Chỉ bởi trong lòng tự hiểu rõ, nếu chàng cũng chán ghét ta, thì đời này ta quả thực không còn nơi nào để dung thân, không còn cành nào để đậu.
Khi ta mười lăm, chàng đã hai mươi lăm.
Hôm ấy, chàng từ trong cung trở về, lại phá lệ mang về một hộp bánh hoa quế do ngự thiện phòng đích thân chế tác.
Bình thường, chàng chỉ cho phép ta dùng thang dược điều dưỡng do ngự y kê đơn, cấm tuyệt mọi thứ đồ ăn “không thanh khiết” bên ngoài.
Ta từng ngấm ngầm hâm mộ các tiểu thư nhà quyền quý có thể tự do thưởng thức đủ loại điểm tâm, có lần còn vụng trộm nếm thử bánh hoa hồng phủ khác, hương vị cũng tinh xảo chẳng kém gì bánh trước mắt.
Lòng ta âm thầm vui sướng.
“Về sau, mỗi ngày mồng một, có thể để thiện phòng làm cho ngươi một lần.”
Chàng nhàn nhạt nói. Lòng ta khẽ run lên, mừng rỡ không kìm được, liên tục gật đầu.
Ánh nến mờ ảo khắc họa gương mặt nghiêng ngày càng thâm trầm của chàng, khiến ta nhớ lại trong yến tiệc nơi hoàng cung, bao nhiêu tiểu thư quyền quý vì vị Tần vương quyền thế ngập trời này mà đưa mắt đưa tình.
Tuổi mười lăm mười sáu, tình cảm mới chớm, chuyện nam nữ tuy chưa hiểu tường tận, nhưng đã mơ hồ có cảm nhận. Ta với chàng… lại sinh ra những tơ tưởng không nên có.
Khi ôn bài, tâm trí chẳng chuyên, ánh mắt cứ vô thức dán vào bóng dáng chàng đang xử lý công vụ nơi thư phòng.
Sau bữa tối, ta tắm gội thay y phục, vừa bước ra đã thấy chàng tựa mình nơi nhuyễn tháp bên song cửa sổ, tay xoay một miếng ngọc bội.
Bàn tay ấy thon dài cứng cáp, khớp xương rõ ràng, phối cùng sắc ngọc ấm dịu, khiến người ngắm cũng động lòng.
Gương mặt chàng tuấn tú tựa thần tiên, lại mang theo phong sương chiến trường hun đúc nên khí khái anh hùng.
Từ năm ta mười tuổi, chàng đã chẳng còn tự mình hỏi han chuyện thường nhật của ta. Hai năm gần đây, đến cả cái xoa đầu dịu dàng như xưa cũng dần ít hẳn. Ta… lại càng thèm khát chút ấm áp hiếm hoi ấy.
Chàng xoay người, ánh mắt sâu thẳm rơi trên ta:
“Bài vở đã xong? Thái phó nói thơ phú của ngươi dạo này sa sút. Tháng này cấm xuất phủ, chuyên tâm ôn tập.”
“Dạ.” Ta cúi đầu đáp nhỏ.
Chàng bước đến trước mặt, nhặt lấy chiếc khăn trắng, nhẹ nhàng lau đi giọt nước nơi đuôi tóc ta:
“Bản vương đã từng dặn, sau khi đêm xuống phải vắt khô tóc, kẻo cảm lạnh.”
Hương long diên nhè nhẹ quyện trong mùi khí tức lạnh lùng riêng của chàng ùa tới, lần đầu tiên ta rõ ràng cảm nhận được sự tồn tại mãnh liệt của một nam nhân, tim ta bỗng nghẹn lại.