Giới thiệu
Từ thuở thiếu thời, ta được Tần vương Tiêu Dịch đích thân nuôi dưỡng.
Khi còn nhỏ, ta run rẩy gọi hắn một tiếng “Vương thúc”, hắn cho ta chỗ che chở, cũng dạy ta quy củ, ân uy cùng tồn tại.
Nhưng đến năm ta vừa tròn mười lăm, độ tuổi ngọc ngà e ấp, tình cảm thiếu nữ tựa dây leo lặng lẽ nảy mầm, vươn mình bám lấy người mà ta xưa nay vẫn kính cẩn sợ hãi.
Ta lại sinh ra tâm tư không nên có.
Xưa nay vốn nhút nhát, chẳng hiểu vì sao lại dám cả gan, bộc bạch tâm tình chôn kín, lại trong lúc chàng đang chuyên tâm phê tấu chương, run rẩy hạ xuống một nụ hôn nóng hổi lên chiếc ngọc giới nơi ngón tay cái – biểu tượng quyền uy của chàng.
Khí lạnh lập tức tràn ngập quanh thân chàng, trong đôi mắt sâu thẳm là lửa giận cuồn cuộn. Chàng nghiêm giọng quát mắng ta vô liêm sỉ.
Ta bị phạt quỳ giữa sân phủ trong gió tuyết mịt mùng, giá rét thấu xương.
Giọng nói lạnh như băng của chàng xuyên qua gió tuyết giáng thẳng vào tim ta:
“Bản vương nuôi ngươi ăn ngon mặc đẹp, tận tâm dạy dỗ, mà ngươi lại học cái trò hồ ly mê hoặc quân vương?”
“Lạc Cửu Cửu, nhớ kỹ cho bản vương, nếu dám có hành vi tư tình với người ngoài, bản vương sẽ đích thân đánh gãy chân ngươi!”
Từ đêm đó, Phất Tuyết Uyển như thành nơi cấm địa dưới bước chân chàng, chàng cố tình lạnh nhạt, xa cách như băng.
Ba năm thoắt cái trôi qua.
Khi ta vừa tròn mười tám – tuổi mà người ta gọi là đến lúc luận hôn bàn gả.
Chàng lại chẳng hề báo trước, đột nhiên thường xuyên xuất hiện trước mắt ta.
Khi còn nhỏ, ta run rẩy gọi hắn một tiếng “Vương thúc”, hắn cho ta chỗ che chở, cũng dạy ta quy củ, ân uy cùng tồn tại.
Nhưng đến năm ta vừa tròn mười lăm, độ tuổi ngọc ngà e ấp, tình cảm thiếu nữ tựa dây leo lặng lẽ nảy mầm, vươn mình bám lấy người mà ta xưa nay vẫn kính cẩn sợ hãi.
Ta lại sinh ra tâm tư không nên có.
Xưa nay vốn nhút nhát, chẳng hiểu vì sao lại dám cả gan, bộc bạch tâm tình chôn kín, lại trong lúc chàng đang chuyên tâm phê tấu chương, run rẩy hạ xuống một nụ hôn nóng hổi lên chiếc ngọc giới nơi ngón tay cái – biểu tượng quyền uy của chàng.
Khí lạnh lập tức tràn ngập quanh thân chàng, trong đôi mắt sâu thẳm là lửa giận cuồn cuộn. Chàng nghiêm giọng quát mắng ta vô liêm sỉ.
Ta bị phạt quỳ giữa sân phủ trong gió tuyết mịt mùng, giá rét thấu xương.
Giọng nói lạnh như băng của chàng xuyên qua gió tuyết giáng thẳng vào tim ta:
“Bản vương nuôi ngươi ăn ngon mặc đẹp, tận tâm dạy dỗ, mà ngươi lại học cái trò hồ ly mê hoặc quân vương?”
“Lạc Cửu Cửu, nhớ kỹ cho bản vương, nếu dám có hành vi tư tình với người ngoài, bản vương sẽ đích thân đánh gãy chân ngươi!”
Từ đêm đó, Phất Tuyết Uyển như thành nơi cấm địa dưới bước chân chàng, chàng cố tình lạnh nhạt, xa cách như băng.
Ba năm thoắt cái trôi qua.
Khi ta vừa tròn mười tám – tuổi mà người ta gọi là đến lúc luận hôn bàn gả.
Chàng lại chẳng hề báo trước, đột nhiên thường xuyên xuất hiện trước mắt ta.
Đọc nhanh
Thông tin
Có thể bạn thích
MỆNH CÁCH NẰM IM CŨNG THẮNG
Bơ không cần đường
Năm năm làm c. hó, một đời làm vợ
Bơ không cần đường
Mộng Tỉnh
Bơ không cần đường
YẾN TIỆC VÀ CÁI BẪY
Bơ không cần đường

Chỉ Mong Chàng Sống Đến Trăm Tuổi
Bơ không cần đường
VONG THÊ TRỞ LẠI
Bơ không cần đường
Huyết Phượng Hồi Sinh
Mạnh Bà Tửu

Huyết Nợ Trả Thây
Đang Cập Nhật
Huyết Tử Vi Kế
Thiên Lý

Đoạt Mệnh Thiên Cơ
Thư Khanh Khanh
Bình luận
Đăng nhập để bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!