4
Dứt lời, cây trâm bị nhét vào tay ta, chàng xoay người rời đi, không lưu lại chút nào quyến luyến.
Ngoài phần chi dùng thường nhật, những món ban thưởng quý giá kia ta chưa hề động đến, chỉ sợ nợ chàng càng sâu, đến mức chẳng thể hoàn trả.
Chàng ở trong kinh, xử lý chính vụ bộn bề. Mỗi ngày, trước giờ khóa cổng, ta đều sai nha hoàn đến tổng quản bẩm báo. Thỉnh thoảng, chàng cũng truyền lời qua tổng quản hỏi han đôi chút.
Năm ta mười tám tuổi, có dạ yến tổ chức trong cung, người khiến ta chú ý chính là tân khoa trạng nguyên – Cố Vân Chu, xuất thân thanh bạch, tài mạo song toàn, tiền đồ rực rỡ.
Thấy ta mến mộ, chàng cũng vui mừng ra mặt, thường lui tới.
Tuy giao tình không quá nồng nhiệt, song lại nhã nhặn bình hòa, cùng nhau thưởng hoa, phẩm trà, đối cờ, trò chuyện.
“Cửu Cửu, nàng chưa từng kể với ta về quá khứ của mình.” – Cố Vân Chu nhẹ giọng hỏi.
“Thiếp… cha mẹ mất sớm, không còn thân thích.”
Trong lòng lại giấu kín một câu: chỉ còn một vị vương thúc từng nuôi nấng thiếp khôn lớn… nhưng đã bị thiếp hoàn toàn chọc giận.
“Thứ lỗi, ta không hay biết…” – chàng thoáng áy náy, giọng càng thêm ôn nhu – “Cửu Cửu, về sau ta nhất định bảo hộ nàng chu toàn. Người nhà ta, cũng sẽ là người nhà nàng. Yên tâm, phụ mẫu ta đều hiền hậu, nhất định sẽ thương yêu nàng như con ruột.”
Ta cố nặn ra nụ cười, miễn cưỡng đáp lễ.
Cố Vân Chu cảm xúc dâng trào, đưa tay định nắm lấy tay ta.
Ta giật mình, trong lòng vừa suy nghĩ có nên né tránh hay không, thì một ánh nhìn lạnh buốt đã như đao băng lao đến, khiến huyết mạch toàn thân như đông cứng.
Cách đó không xa, dưới ánh đèn lồng cung đình, một thân ảnh trong y bào tím rực rỡ đột nhiên bước vào trong tầm mắt ta – chói mắt đến mức khiến ta theo bản năng giơ tay che mặt.
Khi nhìn rõ dung nhan người đến, da đầu ta lập tức tê dại.
Tiếng bước chân vững vàng của đôi hài cung đạp trên mặt đất, từng bước như búa nện vào lòng ta.
“Lại đây!” – tiếng quát lạnh vang lên, mang theo sát khí lẫm liệt.
Cố Vân Chu đưa tay che chở ta phía sau, men theo ánh mắt ta nhìn tới, mày kiếm thoáng chau:
“Cô nương quen vị này sao?”
Ta vội vàng kéo giãn khoảng cách, giọng nghèn nghẹn gật đầu:
“Là… là Tần Vương điện hạ.”
Tiêu Dịch – gương mặt tuấn mỹ kia giờ phủ đầy sương lạnh, ánh mắt như hàn đàm vạn năm, lạnh lẽo thấu xương.
Áp lực quen thuộc ấy, ngay lập tức đưa ta trở về năm mười lăm tuổi – lúc phạm sai, sợ hãi đến phát run.