13.
Tôi khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lạnh như dao lướt qua Ôn Hy Như ,mỉa mai:
“Những gì cô vừa nói trước ống kính…cô dám thề là không có lấy một lời dối trá không?”
Ôn Hy Như co rúm lại trong góc giường,ánh mắt lảng tránh, không dám đối diện với tôi.Rồi như kịch bản đã chuẩn bị sẵn, cô ta quay ra đối mặt với phóng viên và đám đông:
“Xin mọi người… xin hãy tin em…em nói thật… tất cả đều là sự thật!”
Tôi khoanh tay, nhếch môi đầy khinh thường:
“Vậy thề đi?”
Một câu đơn giản, lại như bóp nghẹt cổ họng cô ta.Dưới ánh nhìn chăm chú của hàng chục người,Ôn Hy Như im lặng.Không. Dám. Thề. Một. Câu.
Im lặng… chính là câu trả lời thành thật nhất.
Tôi vừa định quay đi thì chợt nghĩ lại—khi nãy cô ta còn nói "nhà họ Ôn bị Giang gia tôi ép phá sản".
Tôi hơi nhíu mày.Chuyện kinh doanh trong nhà, tôi không quan tâm mấy.Nhưng tôi chắc chắn một điều:Nhà tôi – chưa từng làm chuyện thâu tóm bẩn thỉu hay ép người vào đường cùng.
Nếu công ty thực sự mua lại Ôn thị,thì chắc chắn là hợp pháp – minh bạch – đàng hoàng.
Còn cô ta—muốn biến chuyện làm ăn thành cá nhân hóa ân oán,đáng tiếc không lừa được tôi.
Rất nhanh, trợ lý Tiểu Lương từ công ty đã đến bệnh viện.
Cậu ấy chen qua đám đông phóng viên đang chật cứng,mồ hôi nhễ nhại đưa một xấp tài liệu đến tay tôi:
“Tiểu thư, đây là toàn bộ hợp đồng và hồ sơ liên quan đến việc thu mua tập đoàn Ôn thị năm đó.”
Tôi tùy ý lật vài trang, không có vấn đề gì.
Tôi quay sang phóng viên, ngẩng cao đầu, tuyên bố dứt khoát:
“Thưa các vị, Giang thị chúng tôi chưa từng – và sẽ không bao giờ – làm ăn bất hợp pháp hay thiếu đạo đức.
Đây là hợp đồng chính thức, hoàn toàn hợp lệ, minh bạch.
Hiện tại cha mẹ tôi đang ở nước ngoài nghỉ phép,nhưng vì mọi việc bắt nguồn từ tôi,tôi sẽ tổ chức một buổi họp báo trong vài ngày tới để làm rõ toàn bộ sự thật.”
Sau đó, tôi lạnh lùng quăng xấp tài liệu thẳng xuống trước mặt hai kẻ cẩu nam nữ kia,ánh mắt tôi nhìn họ như xuyên thủng tận đáy gan phổi.
Ôn Hy Như mặt mày tái mét,nhưng phản ứng cũng khá nhanh:
“Nhà các người thế lực lớn như vậy,ai mà biết mấy thứ này có phải là bằng chứng giả không chứ?”
Tôi mất kiên nhẫn, cắt ngang ngay:“Giang thị chúng tôi đủ lớn để chịu kiểm tra,nhưng không phải ai cũng được quyền bôi nhọ.
Cô có bản lĩnh thì báo công an đi.”
Câu này vừa dứt, Ôn Hy Như lập tức câm nín,âm thầm kéo tay áo Lạc Mục Trạch như cầu cứu.
Lạc Mục Trạch cũng không chịu yếu thế, lớn tiếng gào lên:“Muốn điều tra thì điều tra!”
Tôi cười lạnh.Từng tế bào trong tim như đóng băng.
Giọng tôi trầm xuống, gằn từng chữ:
“Lạc Mục Trạch, đúng là ăn cháo đá bát.
Không sao cả.Những gì Giang gia từng cho anh—tôi sẽ tự tay đòi lại từng thứ một.”
14.
Lạc Mục Trạch khịt mũi, hừ lạnh:
“Giang Dĩ Trúc, cô tưởng nhà cô to tát lắm à?Giữa hai nhà chúng ta chẳng qua chỉ là quan hệ làm ăn đôi bên cùng có lợi, chứ không ai nợ ai!Nếu không phải vì cô cứ bám riết lấy tôi,nếu không phải vì Giang gia thu mua nhà họ Ôn,thì tôi và Hy Như mới đúng là môn đăng hộ đối thực sự.”
Hắn ta nói như thể chẳng có gì sai,trên mặt còn lộ rõ vẻ đắc ý.
Nhưng tôi thì nhớ rất rõ—ba năm trước,khi khủng hoảng kinh tế khiến hàng loạt công ty lao đao,nhà họ Lạc cũng đứng bên bờ vực phá sản.
Nếu không nhờ tôi quỳ gối cầu xin cha mẹ giúp đỡ,thì bây giờ Lạc Mục Trạch liệu có tư cách đứng đây lớn tiếng nói lời nhục mạ?
Nghĩ tới đó, tôi chỉ muốn tát cho bản thân mình năm đó một cái,để tỉnh lại sớm hơn.Để không dây vào thứ "phượng hoàng nghèo" ngụy trang bằng áo vest.
Đúng lúc đó, một phóng viên lớn tiếng chen vào:“Giang tiểu thư, tạm gác chuyện làm ăn lại.Cô có ý kiến gì về việc cô Ôn từng bị bắt cóc ba năm trước?”
Một phóng viên khác còn chất vấn gay gắt hơn:
“Nghe nói cô Ôn từng là học sinh xuất sắc của Học viện Nghệ thuật Trung ương,rồi lại may mắn trở thành học trò của thầy Vi Lãng.Có phải vì ghen tị với thành tích của cô ấy mà cô đố kỵ, nên mới—”
Tôi không thể nhịn được nữa.
Giận đến mức bật tiếng chửi:“Các người là phóng viên hay là cái máy chém?Chưa kiểm chứng, chưa điều tra, chỉ cần vài câu bịa đặt là có thể đổi trắng thay đen?Chạy theo view, kéo theo hùa, các người còn biết hai chữ ‘đạo đức’ viết thế nào không?!”
Ôn Hy Như thấy tôi nổi nóng, lập tức chen lời vào,vẻ mặt “vừa oan ức vừa khoan dung”:
“Thấy chưa?Cô ấy gấp gáp rồi kìa!Giang Dĩ Trúc, chúng ta từng là bạn tốt.Nếu cô thật sự ghen với tôi, chỉ cần nói thẳng,tôi **có thể xin thầy Vi Lãng dạy cho cô một chút mà…”
Nói xong, cô ta vẻ đáng thương nắm lấy tay Lạc Mục Trạch.
“Bây giờ tôi chẳng còn gì cả,chỉ còn mỗi anh ấy bên cạnh.Vậy mà cô vẫn muốn đảo trắng thay đen, bôi nhọ tôi sao?”
Một nữ phóng viên mặt sắc như dao lập tức bắt được mồi.
“Giang tiểu thư, nhìn cô phản ứng kích động như vậy,chẳng phải chứng minh cô có tật giật mình à?”
Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào ả ta:
“Cô là phóng viên tòa soạn nào?Tôi nghi cô chỉ là người do cô ta thuê đến để dẫn hướng dư luận.”
Nữ phóng viên đẩy lại gọng kính, cười ngạo mạn:
“Cô không cần biết tôi từ đâu đến.Tôi nhất định sẽ đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng,trả lại công bằng cho tất cả mọi người.”