“Anh Quân!”
“Ngọc Vy… sao lại thế này?!”
Trần Khải Quân đột ngột ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu như máu nhìn chằm chằm vào mặt cô ta.
Ánh nhìn ấy sắc lạnh như dã thú chuẩn bị xé xác con mồi.
“Cô… đã làm gì cô ấy?”
“Em…”
Giọng Tuyết Nghi run lên, lắp bắp:
“Em chỉ định dạy dỗ cô ta một chút thôi…”
“Ai ngờ cơ thể cô ta yếu như vậy… chịu không nổi…”
“‘Dạy dỗ một chút’?”
Cả người Trần Khải Quân như bị bóp nghẹt.
Máu dồn thẳng lên não, trước mắt tối sầm, đôi chân không còn đứng vững.
Anh chỉ còn biết siết chặt thi thể trong lòng.
Giọng khàn đặc, lặp đi lặp lại như kẻ mất trí:
“Xin lỗi…”
“Xin lỗi em…”
Tang lễ của Ngọc Vy vừa long trọng, vừa thê lương.
Trần Khải Quân dốc toàn bộ các mối quan hệ trong tay, chuẩn bị cho cô mọi thứ tốt nhất.
Quan tài làm bằng gỗ hoàng đàn quý hiếm.
Bên trong đặt vài món trang sức cô từng thích, mấy bộ váy giản dị cô hay mặc, cùng những cuốn sách cô yêu thích nhất lúc sinh thời.
Anh mặc quân lễ phục đen chỉnh tề.
Nhưng thân thể đã gầy rộc, chỉ còn da bọc xương, trông chẳng khác nào một cái xác không hồn.
Anh từ chối mọi lời an ủi.
Quỳ suốt ba ngày ba đêm trước linh cữu, không ăn không uống, chỉ lặp đi lặp lại lời xin lỗi trong vô thức.
Lúc thì khóc như mưa.
Lúc lại ánh mắt trống rỗng, lẩm bẩm như người mất trí.
Lúc khác thì nổi giận điên cuồng, xua đuổi bất kỳ ai đến gần.
Anh tự giam mình trong thế giới u tối của tội lỗi và hối hận.
Sau tang lễ, Trần Khải Quân đổ bệnh vì sốt cao và kiệt sức, mê man nhiều ngày liền.
Vừa tỉnh lại, việc đầu tiên anh làm là dùng toàn bộ quyền hạn và tài lực trong tay, điều tra triệt để ba ngày Ngọc Vy bị Tuyết Nghi giam giữ.
Vài ngày sau, hai bản báo cáo điều tra khiến người ta rùng mình được đặt ngay ngắn trước mặt anh.
Một bản ghi chép chi tiết toàn bộ những hành vi tra tấn tàn khốc mà Tuyết Nghi đã gây ra cho Ngọc Vy trong căn nhà an toàn.
Kèm theo là ảnh chụp vết thương, ảnh giám định y khoa, cùng trích xuất hình ảnh từ camera giám sát.
Bản còn lại, không chút che đậy, vạch trần toàn bộ những lần Ngọc Vy bị gán tội “hãm hại” Tuyết Nghi — tất cả đều là do Tuyết Nghi tự biên tự diễn.
Thậm chí còn có cả đoạn ghi âm rõ ràng cảnh cô ta uy hiếp một y tá trẻ, ép làm chứng gian!
Trần Khải Quân nhìn những bức ảnh Ngọc Vy toàn thân đẫm máu.
Ánh mắt tuyệt vọng trong anh hoàn toàn tắt lịm.
Nghe giọng điệu độc ác, đắc ý của Tuyết Nghi vang lên trong đoạn ghi âm, trán anh nổi đầy gân xanh.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu mà anh cũng không hề hay biết.
Đột nhiên, anh vung tay mạnh.
Toàn bộ giấy tờ và đồ vật trên bàn bị hất văng xuống đất.
Một tiếng gầm khàn đặc vang lên, như con thú bị dồn đến đường cùng.
Ngay sau đó, Trần Khải Quân lao ra khỏi văn phòng như cơn bão, xông thẳng đến viện dưỡng thương bí mật — nơi Tuyết Nghi đang tĩnh dưỡng.
“Tuyết Nghi.”
Anh từng bước tiến lại.
Giọng nói lạnh lẽo, như băng giá vọng ra từ địa ngục:
“Những báo cáo này… là thật à?”
“Cô rốt cuộc đã làm gì Ngọc Vy?!”
Vừa nhìn thấy anh cùng tập hồ sơ trên tay, sắc mặt Tuyết Nghi lập tức tái mét.
Cô ta còn định mở miệng chối cãi —
Nhưng ngay giây sau, một cái tát nặng nề đã giáng thẳng xuống, đánh cô ta ngã nhào trên đất!
“Còn gì để giải thích nữa?!”
Trần Khải Quân gằn giọng, cúi người bóp chặt cổ cô ta.
Những bức ảnh.
Đoạn ghi hình.
Ghi âm.
“Chẳng lẽ tất cả đều là giả sao?!”
Ánh mắt anh đỏ ngầu, sát ý cuộn trào, như muốn ăn tươi nuốt sống người trước mặt.
“Tôi muốn cô…”
Trần Khải Quân nhìn chằm chằm Tuyết Nghi, giọng trầm xuống như băng vỡ:
“Trả giá gấp trăm lần.”
“Sống không bằng chết.”
Anh hất mạnh Tuyết Nghi đang thở dốc sang một bên, lập tức ban ra hàng loạt mệnh lệnh lạnh lùng, không chút do dự:
Chấm dứt toàn bộ hợp tác giữa quân đội và các công ty liên quan đến nhà họ Tuyết.
Rút vốn khỏi tất cả các doanh nghiệp niêm yết do Tuyết thị nắm quyền.
Phong tỏa toàn bộ tài khoản lưu động thông qua các kênh đặc biệt.
Cử người giám sát 24/24.
Áp dụng lệnh giam lỏng tuyệt đối đối với Tuyết Nghi.
Màn trả thù của anh —
chỉ vừa mới bắt đầu.
Từ đó trở đi, Trần Khải Quân rơi vào trạng thái rối loạn tâm lý nghiêm trọng.
Trong các cuộc họp quân sự, anh thường vô thức quay sang chiếc ghế trống bên cạnh, thì thầm:
“Vy Vy, em thấy phương án này thế nào?”