05
Theo luật triều ta, nữ nhân không được tự mở cửa riêng.
Muốn hòa ly, phải mang hồi môn quay về nhà mẹ đẻ.
Nhưng phụ mẫu ta đã mất, tám tuổi đã nương nhờ nhà thúc thẩm.
Cái gọi là “nhà mẹ đẻ”, thật ra cũng chỉ là Thẩm gia của thúc thẩm mà thôi.
Lúc xuất giá, thúc thẩm lẳng lặng chiếm nửa phần gia tài cha mẹ để lại.
Ta thật không muốn quay về nơi đó.
Vì thế, ta chưa vội nộp hòa ly thư lên quan phủ, mà trước tiên vào cung.
Hoàng hậu nương nương từng là cố giao với mẫu thân ta.
Khi ta thành thân, một nửa của hồi môn cũng do người ban tặng.
“Ngươi và Tạ Thần Ninh, đã hòa ly rồi sao?”
Không hiểu vì sao…
Khi Tạ Thần Ninh dứt khoát ký vào thư hòa ly, ta chẳng rơi một giọt lệ.
Khi ta xách hành trang, lặng lẽ rời Vĩnh Ninh Hầu phủ, ta cũng không khóc.
Nhưng vừa nghe Hoàng hậu nương nương quan tâm, nước mắt ta bất giác tuôn như mưa.
“Đừng khóc, đừng khóc, hòa ly được cũng tốt, là cái phúc.”
Hoàng hậu kéo ta vào lòng, vỗ nhẹ:
“Chuyện ong bướm của tên bệ rạc đó, kinh thành này ai không biết?”
Ta lặng lẽ gối đầu trên chân người, chùi dòng lệ đọng bên khóe.
“Giờ đã hòa ly, tiếp theo ngươi tính sao?”
Ta thật hiếm khi kể khổ với Hoàng hậu.
Dù là khi sống ở Thẩm gia bị ức hiếp, hay những năm không mấy êm đềm sau khi gả vào nhà họ Tạ.
Hậu cung trăm mối nan giải, ta nào dám khiến người thêm bận tâm.
Nhưng lần này, ta đem hết nỗi khó xử tỏ bày.
Sau đó đứng lên, quỳ trước mặt Hoàng hậu:
“Vì chưa có nhân duyên thích hợp, Thanh Y sợ rằng vẫn phải phiền nương nương cất nhắc. Nếu thúc thẩm không chịu nhận…”
“Ngươi đã quyết tái giá?”
Hoàng hậu đột nhiên hỏi.
Ta gật đầu.
Nếu buộc phải quay lại Thẩm gia, thà tái giá còn hơn.
Nhưng lần này, ta quyết không động tâm, không vương tình, không cầu phu thê hòa thuận.
Chỉ cần có chỗ nương thân, là đủ.
Hoàng hậu tựa như hiểu thấu, bỗng đập mạnh lên nệm:
“Bản cung thực ra có một người rất phù hợp!”
06
Mạnh Dực, tự Thừa Tiêu.
Là độc tử phủ Tướng quân.
Cháu ngoại ruột của Hoàng hậu nương nương.
Mười ba tuổi ra trận, mười tám tuổi phong tướng.
Chỉ có duy nhất một điều khiến người ta dè chừng — hai mốt tuổi vẫn chưa thành hôn, cũng chẳng có con.
Nhưng điều duy nhất ấy, so với xuất thân và công trạng của hắn, có là gì?
“Haizz…” Hoàng hậu khẽ thở dài, “Ngươi không biết đó thôi… hắn… hắn…”
Người lấy tay che miệng, ghé tai ta thì thầm bốn chữ.
Ta lập tức vỡ lẽ.
Chỉ là ta không ngờ, sự việc đến quá nhanh.
Ta vừa hứa với Hoàng hậu rằng sẽ tìm dịp gặp, xem đôi bên có hợp duyên không.
Hôm sau, chưa kịp định liệu, hắn đã vội vã phi ngựa ra bắc.
Nghe đâu trên đường không nghỉ, chạy gục ba con ngựa.
Bảy ngày sau, tảng sáng, cửa nhà ta đã bị gõ dồn dập.
Thực ra, ta cũng nghe đôi ba tin đồn về hắn.
Nào là Tiểu Diêm La sát khí đằng đằng,
Nào là Quỷ Tướng quân vừa nghe tên đã thấy sợ.
Nhưng người ta trông thấy…
Lại là một công tử áo trắng như tuyết, phong thái nhã nhặn.
Tay cầm quạt giấy, hắn chỉ lên vầng trăng sắp lặn, mở lời:
“Ta thấy đêm nay trăng thật tròn, sáng vằng vặc…”
“À không, không đúng.” Hắn ho khan, chỉnh lại giọng,
“Ta thấy đêm nay nguyệt bạch sao thưa, trăng tựa mâm bạc, ánh trăng như nước, nguyệt quang len lỏi, hương quế thoang thoảng…”
“Đặc biệt đến để đàm đạo với cô nương.”
Ta suýt phì cười.
Quỷ Tướng quân dè bỉu văn sách, ghét kẻ giả bộ thanh tao.
Vậy mà vì hôn sự, hắn đọc thơ tán trăng,
Xem chừng hắn rất bận lòng chuyện này.
Chẳng lẽ… còn sợ ta chê?
“Tướng quân đừng khách sáo.”
Ta mời hắn vào nhà:
“Chuyện của tướng quân, Hoàng hậu đã nói rõ với ta. Có gì, cứ thẳng thắn.”
Thật ra, ta đã chuẩn bị tâm lý.
Nào ngờ, hắn lại thẳng đến thế.
“Di mẫu nói hết với cô nương rồi à?”
Ta gật đầu.
Hắn hít sâu, đoạn:
“Đây là văn tự ruộng đất đứng tên ta, sau này giao cô nương quản lý.”
“Đây là sổ bạc tích lũy, cứ tùy cô nương chi dụng.”
“Đây là hòa ly thư, ta đã ký tên, đóng ấn rõ ràng.”