Đôi mắt ấy chất chứa nét yếu mềm hiếm thấy, như thể đã quyết tâm, chậm rãi nói:
"Hôm ấy ta đã nghe thấy cả, nàng từng nói muốn chuộc thân ra khỏi phủ Quận vương, về mở một cửa tiệm nho nhỏ, gả cho hắn sống cuộc đời tự do tự tại. Ta trả lại cho nàng tương lai nàng hằng mong muốn."
"Nàng không cần phải ép bản thân ở lại bên ta, vùi lấp thanh xuân rực rỡ."
Ta c.h.ế.t lặng tại chỗ, như vừa bị sét đánh.
Miệng mấp máy định giải thích, thì Tạ Dật đã lấy ra tờ thư hòa ly đã viết sẵn, cùng một xấp ngân phiếu và khế ước điền sản.
Hắn muốn đuổi ta đi!
Bao nhiêu tháng ngày đồng cam cộng khổ, từng nỗ lực, từng thương đau, giờ hóa thành một trò cười.
Trăng sáng vẫn là vầng trăng sáng ấy, cho dù ta cố bước bao nhiêu bước về phía trước, thì người kia vẫn mãi lơ lửng tận trời cao, vĩnh viễn không thể với tới.
"Ta sẽ cho người mang của hồi môn của nàng ra ngoài phủ."
"Số bạc này, đủ để nàng sống thoải mái ở kinh thành."
"Đợi khi nàng tái giá, ta sẽ lại tặng một phần đại lễ, chỉ xin nàng cho ta một chén rượu hỷ…"
Hắn tự mình an bài hết tất cả, tự mình quyết định, nói ra cứ như vì ta mà lo liệu tất cả.
Rõ ràng chỉ là muốn vứt bỏ ta, một lòng ôm lấy bóng hình cũ trong tim.
Ta càng nghe càng tức, lớn tiếng:
"Được! Chàng đã sắp đặt đâu vào đấy rồi, ta đi ngay, ra khỏi phủ Quận vương, ta sẽ cưới Lương Húc, sinh cho hắn vài đứa con, ba năm hai đứa, con cháu đầy đàn, bạch đầu giai lão!"
"Tạ Dật, nhớ cho kỹ, là ta không cần chàng nữa!"
"Ta, Khương Tuệ, không ở lại đây để chịu uất ức nữa!"
20
Ta giật lấy thư hòa ly, cất bước lao nhanh ra ngoài, chỉ sợ ở lại thêm chút nữa sẽ không kìm được mà khóc.
"Tuệ Tuệ!"
Phía sau bỗng có người kéo áo ta lại.
Ta không tin nổi mà quay đầu, cảm giác như xương cốt đều rỉ sét.
Tạ Dật… vậy mà lại đứng lên!
Chỗ hắn đang đứng, cách bàn sách ít nhất hơn mười bước.
Không có tay vịn, không có gậy, hắn tự mình bước tới.
Tạ Dật siết chặt lấy tay ta, loạng choạng ngã vào lòng ta, gần như khẩn cầu đầy yếu đuối:
"Đừng đi, Tuệ Tuệ, ta… ta không nỡ."
Ánh mắt vỡ vụn như ngọc nát sao rơi, rõ ràng là vô vàn luyến tiếc.
Hắn thật sự đã đứng lên rồi.
Tuy chỉ trong chốc lát, toàn thân hắn đã vã mồ hôi lạnh.
Theo ánh nhìn kinh ngạc của ta, hắn mới bàng hoàng nhận ra, ngơ ngác nhìn xuống chân mình.
Một lúc sau lại ngước lên, bắt gặp đôi mắt ướt nhòa cảm động của ta.
Trong đôi mắt sâu không thấy đáy ấy, lần đầu tiên sáng lên ánh hy vọng.
Mọi uất ức bỗng tan biến, chúng ta siết chặt lấy nhau, như muốn hòa vào tận tâm can.
Ta ôm lấy hắn, vừa nức nở vừa siết chặt tờ thư hòa ly, cuối cùng bật khóc nức nở.
Bao ngày tháng kìm nén, nay số mệnh thương xót, hôm nay ông trời rủ lòng thương cho ta một con đường sống.
"Đừng khóc, Tuệ Tuệ, ta xót lắm."
"Đồ lừa đảo! Vậy còn muốn cùng ta hòa ly, muốn ta rời khỏi!"
"Không đi nữa, đều là ta sai cả."
Tạ Dật đưa tay ra, ta nắm lấy thật chặt, hắn khe khẽ dỗ dành: "Thử lại lần nữa nhé."
Buổi chiều hôm ấy, hắn hết lần này đến lần khác ngã xuống, lại kiên trì đứng lên.
Cuối cùng, hắn đứng thẳng trước mặt ta.
Ánh mắt giao nhau, ta thấy trong đôi mắt ấy cả yêu thương lẫn ánh lệ.
Tất cả những hiểu lầm, bất cam, uất ức, dường như đều tan biến trong khoảnh khắc ấy.
Ngẩng đầu nhìn, cây ngoài sân đã đ.â.m chồi nảy lộc, xanh mướt một màu sức sống.
Tạ Dật ngày ngày kiên trì tập luyện, từ chỗ chỉ có thể run rẩy đi mấy bước, giờ đã rời khỏi gậy chống mà thong dong dạo trong phòng.
Sau khi bình phục, hắn cũng chẳng nhốt mình trong thư phòng nữa, suốt ngày quanh quẩn bên ta.
Ta ngồi may vá, hắn tựa bên cạnh nhìn; ta xâu chuỗi ngọc, hắn lại giành lấy đeo lên tay mình.
Ta có phần không quen với sự quấn quýt bất ngờ ấy.
Duệ Đức lục được một chồng thơ lớn trong thư phòng, bảo là Tạ Dật dặn mang đi vứt.
Ta liếc Tạ Dật đang xỏ kim cho ta, bỗng chua chát hỏi:
"Sao, giờ chẳng còn nhớ đến vị tài nữ kia nữa à?"
Tạ Dật ngẩng đầu, đôi mắt đen láy thoáng do dự: "Duệ Đức đúng là lắm mồm."
Ta bỏ quạt thêu, bực bội ngồi ra cạnh cửa sổ, quay lưng về phía hắn.
"Sao, ngày nào cũng nhớ người ta, nào là thân nhẹ như mây, tâm phiêu tán như liễu, hơi thở mảnh như tơ, còn sợ ta nói gì sao?"
Tạ Dật bước tới, bỗng cúi người ôm lấy ta từ phía sau, cằm đặt lên vai ta.
"Vậy ra nàng vẫn nghĩ ta thích người khác, nên mới né tránh nàng?"
Hơi thở nóng ấm phả lên cổ khiến ta rùng mình.
"Chẳng phải thế sao? Ta nghe Duệ Đức kể, nữ tử ấy vừa biết làm thơ vừa biết đánh đàn, ta chỉ là một nha hoàn nhỏ nhoi, làm sao so được, nên chẳng được phu quân để mắt…"
Những lời còn lại bị đôi môi mềm mại của hắn bịt kín.
Ta chưa kịp nhắm mắt, chỉ thấy hàng mi cong, sống mũi cao thẳng của hắn ở ngay trước mắt.
Vầng trăng rơi vào lòng bàn tay ta.
Tiếng nước của nụ hôn quấn quýt vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.
Rất lâu sau, bàn tay Tạ Dật đang giữ gáy ta mới nhẹ nhàng buông ra.
Ta thở hổn hển, hắn ghé sát, đuôi mắt xếch cong cong lấp lánh ý cười.
"Từ đầu tới cuối chỉ có nàng, người trước mắt ta mới là ý trung nhân của ta."
21
Ta như bị sao băng va phải, đôi mắt mở to không chớp.
"Ta không chạm vào nàng, là sợ sau này nàng hối hận, nếu lại có con với ta thì càng khó quay đầu."
"Lúc trước nàng chỉ vì giữ mạng mà gả cho ta, ta sao có thể nhân lúc nàng yếu đuối mà vô liêm sỉ giữ nàng lại, để nàng cùng ta sống cả đời tối tăm như thế."
"Nhưng bây giờ, dù nàng có muốn đi, ta cũng không buông tay nữa đâu."
Giọng hắn trong trẻo như nước suối róc rách, vị chua xót ngấm sâu trong lòng ta suốt bao lâu, nay như được ngâm trong mật ngọt, cảm giác ngọt ngào ấy từ tận tim lan ra tận đầu lưỡi.
Người này, thật sự đã là của ta, cứ như đang nằm mơ.
Ta lén nhìn hắn, cũng thấy hắn đang cười rạng rỡ nhìn mình.
Ta kiễng chân, vội vàng hôn chụt lên má trái hắn một cái.
Hô hấp của Tạ Dật bỗng gấp gáp hẳn.
Hắn ngậm lấy vành tai ta, thì thầm điều gì đó khiến đầu óc ta như nổ tung, vội vàng đẩy hắn ra, chạy ra khỏi phòng.
Mọi thứ cứ như một giấc mộng, ta véo mạnh vào tay mình, đau điếng.
Là thật rồi!
Nén lại những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, ta ra cửa thì gặp ngay Duệ Đức đang định ném bỏ gậy chống, vội kéo lại:
"Cứ để đấy đã."
Chuyện Tạ Dật có thể đi lại, hiện chỉ hai người chúng ta biết, ngay cả lão phu nhân cũng giấu.
Những âm mưu trước kia quá đáng sợ, ta chỉ sợ trước khi hắn thật sự bình phục lại bị hại thêm lần nữa.
Lúc hắn chuẩn bị ra ngoài, không may lại gặp Tạ Tu Viễn ở Tây viện.
Ánh mắt hắn nghi hoặc nhìn đôi gậy chống, ta liền vội vàng nói:
"Nhị công tử, đôi gậy này cũ quá rồi, chúng ta định vứt đi, đổi cái mới."
Tạ Tu Viễn liếc mắt dò xét một lượt, liền thẳng bước vào nội viện.
Giờ này chắc chắn Tạ Dật không ngồi trên xe lăn, nếu bị phát hiện—
Ta theo bản năng muốn bước lên trước cản, lại bị Tạ Tu Viễn chặn lại.
Tới cửa phòng, lúc hắn vừa đẩy cửa, ta gọi lớn: "Tạ Dật, ta về rồi đây!"
Chỉ thấy Tạ Dật đang ngồi trên xe lăn, ôm một quyển sách đọc, dáng vẻ uể oải rã rời.
Ta nhẹ nhõm thở ra một hơi.
"Nhị đệ có việc gì mà đến tìm ta vậy?"
"Đại ca, tháng sau là ngày thánh thượng ban chỉ sách phong Quận vương, ta cướp đi tước vị của huynh, huynh không giận ta chứ?"
"Nhị đệ nói gì lạ vậy, ta chỉ là phế nhân, sau này Tạ gia còn phải nhờ cậy vào đệ."
"Ta thấy Khương Tuệ – đại tẩu dạo này bận rộn sắc thuốc, xoa bóp cho đại ca, huynh thấy có khá hơn chút nào không?"
Hai người lặng lẽ đối mặt, tay Tạ Tu Viễn bỗng run lên, chén trà trên tay liền đổ hết xuống chân Tạ Dật.
22
Ta thất thanh kêu lên, vội sai Duệ Đức đi lấy nước lạnh, giận dữ trừng mắt với Tạ Tu Viễn:
"Ngươi làm sao thế, chưa tỉnh ngủ à!"