01.
Mùa xuân năm Khánh Hi thứ mười sáu, Thái tử phế truất – Tiêu Nghiễn – được phục vị.
Triều đình chấn động.
Năm xưa kẻ hãm hại Tiêu Nghiễn là Cửu vương tuy đã tự tận vì sợ tội, nhưng dây mơ rễ má quá rộng, ai nấy đều lo sợ bất an.
Chưa đầy một tháng, thiệp mừng chất đầy như núi ở Đông Cung, một nửa gửi cho Tiêu Nghiễn, một nửa đưa đến tay ta.
“Cô nương Minh Xuân, người là nhân vật được sủng ái nhất bên cạnh Thái tử, trong kinh thành này ai mà chẳng muốn nịnh bợ người đôi câu?”
Mà ta chỉ có thể nhất nhất từ chối:
“Các vị đại nhân hiểu lầm rồi, ba ngày nữa ta sẽ rời đi.”
Giải thích như vậy nhiều lần, đến mức đổ bệnh.
Ba ngày sau, khi Tiêu Nghiễn đến, ta đang uống thuốc.
Muỗng vàng va nhẹ vào vành bát sứ, vang lên tiếng lanh canh.
Thuốc rất đắng, khó nuốt vô cùng.
Tiêu Nghiễn đút cho ta một quả táo mật, động tác dịu dàng, nhưng giọng nói lại lạnh băng.
“Xe ngựa đã đỗ trước cửa, uống xong thì đi thôi.”
“Vâng.”
Ta đáp khẽ, sau mấy ngày sốt cao, cổ họng khàn đặc, nghe như vừa khóc qua.
Ngón tay Tiêu Nghiễn khựng lại.
Hắn quay đầu, đáy mắt không gợn sóng, phản chiếu bầu trời u ám như tro lạnh.
“Dương Minh Xuân, thân phận ngươi thấp hèn, nên tự biết không xứng làm phi.
Đừng đi quá xa, cứ ở lại vùng ngoại thành kinh đô. Cô nếu rảnh... có lẽ sẽ đến thăm.”
Ta cúi đầu gật nhẹ, ho không ngừng, ngẩng lên chỉ thấy vạt áo cao sang khó với của hắn.
Thuở nào đó, hắn từng bị người xé rách long bào ngay giữa chốn đông, mình mẩy lấm lem bùn đất, thấp hèn đến mức phải tranh ăn với chó.
Chỉ có ta không chê ghét, cõng hắn đi qua vạn dặm phố dài.
Hôm ấy tuyết lớn bay đầy trời, thân ta gầy yếu, từng bước run rẩy.
Tiêu Nghiễn thều thào: “Cô nương, ta là người sắp chế/t, không đáng để nàng khổ sở thế này...”
Không đáng sao?
Mẹ ta trước khi mất từng nắm chặt tay dặn: Thái tử như hạc trắng giữa mây, là thần tiên hạ phàm, khi loạn giặc từng cứu sống vạn dân Giang Nam.
Ta đưa vị thần tiên ấy về gầm cầu trú tạm, dầm mưa dãi nắng, đẩy xe lừa bán rau nuôi hắn suốt sáu năm.
Đến khi hắn phục vị, trong yến tiệc khánh công, hắn lại công khai đính ước với muội muội tướng quân Nguyễn gia.
Nghe nói tiểu thư Nguyễn Tâm Dao ghét cay ghét đắng ta – kẻ bán rau.
Tiêu Nghiễn cần binh quyền họ Nguyễn để củng cố ngôi vị, dứt khoát đuổi ta đi.
Ngày ta rời đi, còn chạm mặt tiểu thư Nguyễn xách váy đến thăm.
Nàng ta đi ngang qua ta liền bịt mũi: “Con chó ghẻ, cuối cùng cũng cút rồi.”
Sau lưng là ánh chiều rực đỏ, Nguyễn Tâm Dao khoác tay Tiêu Nghiễn, giọng cười như chuông bạc.
“Nghiễn ca ca, đợi thành thân rồi, thiếp sẽ đốt hết đồ Dương Minh Xuân để lại có được không? Nhìn mà bẩn mắt.”
Tiêu Nghiễn nhàn nhạt: “Ừ.”
Xe ngựa lắc lư, phu xe nhìn sắc mặt tái nhợt của ta, dè dặt hỏi:
“Cô nương sau này định đi đâu? Ở tạm nơi chùa ngoài thành? Hay tìm mảnh đất nhỏ mà cất nhà sống yên?”
Hộp vàng Tiêu Nghiễn ban thưởng, ta ôm trước ngực.
Nhìn hoa dại đầu xuân nở trên tường cung bị gió thổi rung rinh, ta lắc đầu.
“Không đâu cả.
Ra bến thuyền đi.”
Chuyến thuyền về Giang Nam… sắp rời bến rồi.
02.
Con thuyền ấy chạy khá lâu.
Lâu đến mức cơn bệnh rút dần như tơ mảnh, thân thể ta cũng hồi phục không ít.
Trong khoang phần lớn là thương nhân từ kinh thành xuống Giang Nam.
Xa hoàng quyền, họ nhàn rỗi bàn chuyện quốc gia, cũng chỉ xoay quanh Tiêu Nghiễn.
“Nghe bảo năm xưa Thái tử bị phế, từng bị một ả bán rau họ Dương trêu chọc, nhốt dưới cầu hành hạ rất lâu.”
“Ả bán rau kia hình như trùng tên với tiểu thư họ Dương ở Thanh Châu, chẳng lẽ là cùng một người?”
“Thật giả gì chứ? Nhà họ Dương vốn dòng dõi thư hương, sao lại sinh ra thứ độc phụ như vậy?”
Ta đội mịch lê uống trà, lặng nghe bọn họ bịa đặt, cũng thấy buồn cười.
Suốt bao năm cùng Tiêu Nghiễn đông sơn tái khởi, lời ghen ghét, gièm pha ta nghe quá quen tai.
Người ta bảo ta tham sắc đẹp của Tiêu Nghiễn, bảo ta mưu toan trèo cao vào hoàng gia.
Thậm chí còn nói ta là do Cửu vương cài vào để kéo chân Tiêu Nghiễn.