04.
Ta quyết định dừng chân tại đây, nhân tiện dạo quanh vài dặm quanh tổ trạch nhà họ Dương.
Láng giềng xung quanh đã dọn đi hết, cả con phố vắng tanh không một bóng người.
Người Thanh Châu đều bảo nơi đây nhiều oan hồn, âm khí nặng nề.
Trần Tự kể, mấy năm trước hắn làm tiêu sư, phiêu bạt khắp nơi, mới gần đây mới về lại Thanh Châu lập nghiệp, không còn lang bạt nữa.
Khi nhắc đến những chuyện giang hồ hiểm ác trên đường tiêu, hắn hào hứng như lửa cháy, phong độ rạng ngời, khác xa hẳn hình ảnh thiếu niên gầy yếu từng ôm ta khóc vì đánh nhau thua khi xưa.
Ta hỏi hắn vì sao không tiếp tục làm tiêu.
“Lang thang đây đó, không có gì hay ho.”
Hắn cúi đầu, giọng đượm buồn.
“Vả lại, ta cũng sợ nếu ngươi còn sống, trở về mà không tìm thấy ta.”
Hắn nấu món canh móng giò đậu ván ta từng thích nhất hồi nhỏ, còn hấp cả xửng bánh bao đầy đặn.
“A Xuân, ăn nhiều chút, trông ngươi gầy đi hẳn rồi.”
“Ta mới ốm dậy, không ăn được nhiều món mặn.”
Ta cười, gắp đồ ăn cho hắn.
Sắc mặt Trần Tự khẽ trầm xuống.
“Ở kinh thành... ngươi có bị bắt nạt không?” – Hắn bất chợt hỏi.
Ta không nhắc đến những khổ sở từng trải, chỉ nói mình từng cứu Tiêu Nghiễn, không phải thứ độc phụ như lời đồn.
Thêm nữa, Đông Cung nguy nga tráng lệ, ta từng có quãng ngày yên ổn.
“Yên ổn sao?” – Trần Tự bất chợt ngắt lời.
Hắn nắm lấy tay phải ta, tức giận đến mức run người:
“Vết sẹo sâu thế này, mà ngươi gọi là yên ổn à?”
Ta hơi lúng túng.
Đó là vết thương khi ta lấy thân mình che cho Tiêu Nghiễn trước thích khách, dao xuyên qua mu bàn tay, máu đầm đìa.
Tiêu Nghiễn từng bò lên vách núi hái thuốc, thề sống chết bảo vệ ta cả đời.
Vậy mà về sau, chỉ vì tay ta run khi dâng trà cho Nguyễn Tâm Dao, hắn lại nghiêm mặt quát ta vụng về, thất lễ.
Ta siết chặt bàn tay phải, gượng cười.
“Đừng nhắc nữa.”
Nhìn quanh tiểu viện chim hót hoa nở, tám năm rồi chẳng đổi thay, lòng ta chợt cảm thán.
“Ít ra, tổ trạch vẫn còn, quê hương vẫn còn, bằng hữu cũng vẫn còn.”
Trà xanh trong vắt, phản chiếu ánh mắt đầy xót xa của Trần Tự.
Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu như biển, chứa chan dịu dàng.
Tâm ta chợt rung động, vội cụp mi mắt, nghe tiếng chim ca ngoài sân, tiếng trẻ con vui cười ríu rít.
Giang Nam đẹp đến nao lòng.
Đẹp đến nỗi khiến tất thảy quá khứ như một giấc mộng xa xôi.
Từ đó, ta ở lại Thanh Châu.
Ba tháng sau, tiêu cục đầu tiên của Thanh Châu khai cục.
Tên gọi: Dương Dương.
05.
Tiêu cục Dương Dương mở ra cũng xem như thuận lợi.
Suy đi nghĩ lại, muốn mưu sinh ở Thanh Châu, nơi đây giao thông tấp nập, mở tiêu cục là hợp lẽ nhất.
Dùng số vàng mà Tiêu Nghiễn ban cho, ta xuất tiền mua đất, Trần Tự chiêu mộ người ngựa.
Mỗi ngày một phát đạt.
Ai nấy đều khen ta thông minh lanh lợi, Trần Tự thì dũng mãnh quyết đoán.
Ta giấu họ tên thật, chỉ xưng họ Dương, chưa từng kể với ai chuyện cũ nơi Đông Cung.
Chớp mắt đã nửa năm trôi qua, đông chí giá rét đã về.
Từ những khách lữ hành lui tới, ta vẫn thường nghe loáng thoáng chuyện về Tiêu Nghiễn.
Tỉ như việc hắn sắp thành thân với tiểu thư họ Nguyễn, thậm chí còn có lời đồn vị Thái tử phi tương lai ấy đã mang long thai.
Gần đây lại nghe nói Đông Cung thất lạc một con mèo, Thái tử vì nó mà ngày đêm ăn ngủ không yên.
Không rõ có liên quan gì đến ta không.
Chỉ là, năm xưa ta không muốn khơi vết thương cũ, chưa bao giờ kể cho Tiêu Nghiễn nghe thân thế thật.
Chỉ nói mình là cô nương nghèo khó, không chốn nương thân.
Hắn không biết ta xuất thân từ thế gia đất Giang Nam, vẫn một mực cho rằng thân phận ta thấp hèn.
Nghĩ đến đây, dẫu có lúc nổi lòng nhớ, hắn cũng sẽ chẳng lặn lội ngàn dặm về tận Thanh Châu tìm ta.
Không ngờ, đột nhiên nhận được một đơn hàng – áp tiêu hộ tống một tiểu thư dòng dõi Giang Nam về kinh thành xuất giá.
Nghe nói phu quân là cháu đích tôn của Trấn Quốc công, thân phận tôn quý.
Ta và Trần Tự dẫn tiêu sư, hộ tống đoàn sính lễ lên kinh thuận lợi.
Nào ngờ khách điếm nghỉ chân chỉ còn lại một gian phòng cuối cùng.
Trần Tự đỏ mặt, vội khăng khăng muốn xuống xe ngựa ngủ tạm.
Ta giữ lấy cổ tay hắn, vừa giận vừa buồn cười:
“Chăn gối đã trải xong cả rồi, sợ gì chứ, ta đâu phải ma quỷ ăn thịt người.”
Nói ra thì, bao ngày qua ta và hắn tuy tâm đầu ý hợp, nhưng chưa hề vượt quá giới hạn.
Lần này hắn dứt khoát không giả vờ nữa, vừa chốt cửa đã ôm lấy ta, mạnh mẽ bế bổng.
Hơi thở hắn nóng rực, lại cố nén.
“Là nàng nói trước đấy nhé.”
Eo ta bị vòng tay rắn chắc siết chặt, không nhúc nhích được.
Mặt ta đỏ bừng đến nhỏ máu.
Trần Tự cúi đầu phong bế môi ta, đầu lưỡi nóng bỏng, khiến ta khó lòng thở nổi.
Ngay lúc ấy lại có người gõ cửa, nói đại hôn đã gần, mời các tiêu sư cùng đến dự yến.
Trần Tự đành lưu luyến buông tay, còn cố liếm khóe môi như lưu luyến dư vị, cười đến vừa ngông cuồng vừa tuấn tú.
Bị hắn nhìn đến mức chân mềm nhũn, ta đỏ mặt đi xuống lầu.
Đêm đó, tiệc cưới ở phủ Trấn Quốc công, khách khứa đầy nhà.
Rượu qua vài vòng, trong men say, ta nghe người nhà cô dâu tán dương tiêu cục:
“Chưởng quầy họ Dương, là một nữ tử, làm việc gọn gàng, người lại xinh đẹp tuyệt trần.”
Mọi người đều ngoảnh lại nhìn ta.
May mắn ta có mang mịch lê, diện mạo giấu kín.