1.
Ngày hôm sau, Tống Tự lập tức chạy đi tố cáo ta với mẫu thân hắn – bà Mẫn thị.
“Hôm qua nàng đánh con, một nữ nhân như vậy sao xứng làm vợ con. Con phải bỏ nàng!Cái gì mà xung hỉ, rõ ràng là sao chổi tới khắc con, là tai họa của con!”
Mẫn thị lại thản nhiên đáp:“Đêm qua tiếng con kêu thảm thiết thế nào, ta tự nhiên biết là con bị đánh.Nhưng vợ chồng thì đầu giường cãi nhau, cuối giường lại hòa thuận, đó đâu gọi là đánh, mà là tình thú phu thê. Con đúng là nhặt được báu vật rồi.”
“Cát Tường là ta mời mấy vị thầy tướng về xem, lựa kỹ mới gả cho con. Bát tự hợp nhau vô cùng, tên lại mang phúc khí.”
Tống Tự gào lên:“Phúc cái gì mà phúc! Bát tự của con với nàng trời sinh đã không hợp!”
“Bốp!” – ta giơ tay gõ thẳng lên đầu hắn.“Học sách Thánh hiền mà sao ăn nói chẳng có nửa phần lễ độ.”
Cú gõ này làm cả bà mẹ chồng phải nhe răng, bất đắc dĩ nhìn Tống Tự:“Người ta vẫn nói, đánh là thương, mắng là yêu, vợ con đối xử tốt với con lắm đấy.”
Nói rồi, bà tháo chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên tay, đeo vào cổ tay ta:“Cát Tường à, từ nay Tự nhi nhờ con chăm sóc.”
Ta gật đầu:“Yên tâm, nếu hắn còn không chịu tu tỉnh, ta sẽ cho hắn gãy luôn cả tay.”
Nhà họ Tống nhân lúc Tống Tự gãy chân, chẳng có sức phản kháng, mới đưa ta vào cửa. Lý do chỉ vì ta vừa ăn khỏe vừa đánh giỏi.
Từ năm ngoái đến giờ, hắn rơi xuống nước, sẩy chân xuống hố, đang cưỡi ngựa thì ngã lộn nhào, đi dã ngoại bị heo rừng rượt, thậm chí đôi chân này còn bị thương lần thứ hai. Mới đây lại bị bọ cạp cắn, suýt nữa mất mạng.
Người được chọn để xung hỉ cho hắn, không thể tìm theo lối môn đăng hộ đối như thường, mà phải là người có bát tự áp chế được thứ tà khí bám trên người Tống Tự.Trong thành tìm không ra, họ liền lặn lội xuống tận thôn quê.
Cuối cùng, tìm được “mệnh định nhân” là ta – cô gái sống cách đây năm mươi dặm.
Cha mất sớm, mẹ ta vất vả nuôi hai mẹ con cùng đứa em trai còn nhỏ dại.Vừa nghe nói gả vào nhà họ Tống sẽ được ăn no, ta liền thu dọn chăn gối, lập tức lên đường.
Ta biết rõ, nhà họ Tống đâu phải tới để nạp sính lễ, chuyện xung hỉ thế này vì sợ tân nương bỏ trốn nên thường chỉ là mua bán mà thôi.Kệ chứ, miễn có cơm ăn là được.
Ngay lần đầu gặp mặt, Mẫn thị đã nói thẳng với ta, Tống Tự là một tiểu bá vương, bà vừa ý ở ta khí chất chính trực, lại ăn khỏe, đánh giỏi.
“Gả vào nhà ta, mong con thay ta quản cho tử tế cái thằng con chẳng ra gì ấy.”
“Vậy… nếu hắn không nghe lời, con được đánh chứ?”
“Được, sao lại không được.”
Mẫn thị đã nói thế, vậy thì ta cứ đánh thôi.
2.
“Ta muốn hưu nàng, ta muốn hưu nàng!”Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu Tống Tự kêu gào như thế.
Ta đưa tờ tuyên chỉ tới trước mặt hắn, cả bút cũng đặt vào tay, lại dùng thước gõ nhẹ lên mu bàn tay hắn hai cái.“Viết đi, không viết tức là đồ nhát gan.”
Tống Tự liếc ta, lại liếc cây thước, rồi hất cả giấy lẫn thước xuống đất.“Ta không phải nhát gan, chỉ là đôi chân bất tiện, không xuống giường được, nằm mà viết thì khó chịu.Đợi khi ta ngồi cho thoải mái, sẽ viết hẳn một trăm tờ hưu thư, hưu nàng một trăm lần.”
Ta đỡ hắn ngồi ngay ngắn, đặt án thư lên giường, còn cẩn thận gọt một quả táo, dùng dao áp chặt tờ giấy:“Này, viết đi, thế này hẳn đã thoải mái. Cũng chẳng cần tới trăm tờ, một tờ là đủ.”
Tống Tự liếc ngang, hừ lạnh:“Hừ,há gì nàng bảo ta viết là ta phải viết? Nàng tính là gì của ta? Dù có gả cho ta, chỉ cần ta không tiếp nhận, nàng cũng chẳng là gì.”
Cây thước trong tay ta siết chặt, “bộp” một tiếng vang, nện thẳng xuống án thư.“Đồ vô dụng! Nói cho ngươi hay, ta ưng nhà ngươi vì có cơm ăn, còn nhà ngươi chọn ta vì bát tự của ta áp được tà khí. Đôi bên là giao dịch công bằng.Nhưng ta sẽ không vĩnh viễn ở lại nhà họ Tống. Chờ khi nào ngươi sửa hết cái tật xấu trên người, mẫu thân sẽ trả lại thân khế cho ta. Khi ấy, ta nhất định cùng ngươi hòa ly.”
Tật xấu của Tống Tự, kể mãi không hết. Chân vừa lành, việc đầu tiên hắn làm là chạy tới thanh lâu.
Hôm ấy, ta nhàn rỗi dạo phố trở về phủ, phát hiện hắn không ở thư phòng đọc sách như ta dặn.Hỏi khắp nơi đều nói không biết hắn đi đâu.