1.
Ta xuyên đến đúng lúc hoàng hậu Lục Vân Tuyết đang bị yêu phi Tạ Nhiễu Nhiễu vu oan tư thông với nam nhân ngoài cung.
“Lục Vân Tuyết, tiện nhân, còn giả chết nữa sao?”
Một tiếng quát lạnh lẽo vang lên từ bạo quân, ngay sau đó một chậu nước lạnh hắt thẳng vào mặt ta, khiến ta giật mình tỉnh dậy.
Lục Vân Tuyết…
Không phải là cái nữ phụ trong quyển tiểu thuyết ta vừa đọc đó sao?
Ta thế mà lại xuyên vào truyện, trở thành cô ta rồi ư?
Ngước mắt lên, đập vào mắt ta là ánh nhìn sắc lạnh của bạo quân Tiêu Trạch. Hắn đang cau chặt mày, gương mặt tuấn tú mà âm trầm đầy sát khí, thanh kiếm sáng loáng trong tay chỉ thẳng về phía ta.
Ta sững người.
Trời ơi, mặt mũi như vậy mà không làm minh tinh đi đóng phim thì đúng là uổng quá!
Còn Tạ Nhiễu Nhiễu thì tựa như chim nhỏ nép vào người hắn, yếu đuối mềm mại như không xương. Nhan sắc yêu mị kia càng rực rỡ chói lòa vì phấn khích, đúng là dung mạo họa quốc ưng lòng đế vương.
Bạo quân bên yêu phi, trai tài gái sắc, tổ hợp này đúng là “đỉnh của chóp”.
Chỉ có điều, lúc này không phải lúc để ta ngồi đây mê trai hay đẩy thuyền cặp đôi nào hết.
Nhìn tình cảnh hiện tại, hình như ta sắp tiêu đời rồi thì phải…
Sau giây lát mơ hồ, ta nhanh chóng nắm được tình thế.
Tình tiết này ta nhớ rõ.
Ban ngày, ngự y bắt mạch như thường lệ, thông báo Lục Vân Tuyết đã mang thai hai tháng. Cô ta mừng như điên, lập tức căn dặn tất cả mọi người giữ bí mật, nói muốn tự mình báo tin cho hoàng thượng để tạo bất ngờ cho hắn.
Dùng xong bữa tối, nàng cảm thấy đầu óc hơi choáng váng.
Cho rằng đó chỉ là phản ứng bình thường của thai kỳ, nàng không nghĩ ngợi gì thêm, cũng chẳng phát hiện khóe môi tiểu nha hoàn Thanh Mai khẽ nhếch lên, để lộ một nụ cười lạnh lẽo.
Dù sao thì, Lục Vân Tuyết trong truyện vốn là một nhân vật pháo hôi. Những kẻ xung quanh nàng, đương nhiên cũng là đội hình “phụ trợ cấp thấp”, chỉ để đảm bảo con đường làm vật hi sinh của nàng thuận buồm xuôi gió.
Dưới sự dìu đỡ của Thanh Mai, nàng lên giường nghỉ ngơi. Không bao lâu sau liền chìm vào giấc ngủ.
Cho đến khi bị những âm thanh hỗn loạn đánh thức.
Mở mắt ra, nàng phát hiện bản thân đầu tóc tán loạn, xiêm y xộc xệch, thậm chí ngực còn lộ ra ngoài.
Còn bạo quân Tiêu Trạch và yêu phi Tạ Nhiễu Nhiễu thì đang đứng giữa điện, vẻ mặt hung ác mà khoái trá như xem kịch hay.
“Gian phu bị bắt tại trận!”
Một tiếng hô vang lên, hai thị vệ kéo từ sau rèm ra một nam nhân cởi trần, xô mạnh hắn ngã lăn dưới đất.
Người kia quỳ sụp xuống, đầu dập như giã tỏi, run giọng kêu oan:“Hoàng thượng tha mạng! Tiểu nhân bị oan, là Hoàng hậu nương nương cưỡng bức tiểu nhân!”
Đây là một nỗi nhục khôn cùng. Lục Vân Tuyết uất nghẹn đến nỗi huyết khí dâng trào, còn chưa kịp mở miệng biện giải thì đã ngất lịm.
Sau khi bị hắt nước lạnh tỉnh lại, nàng còn bị yêu phi giày vò một trận thê thảm.
Lục Vân Tuyết vốn là người điềm đạm thanh nhã, lời giải thích đều vô ích. Nàng chỉ hận một điều: bạo quân chẳng hề tin nàng.
Rõ ràng chuyện này sơ hở trăm bề, ai dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết đây là âm mưu vu hãm.
Vậy mà bạo quân lại tin, thậm chí không thèm xét hỏi, lập tức một kiếm đâm chết nàng.
Bạo quân thì đúng là bạo quân. Vừa hồ đồ, vừa tàn nhẫn, đúng chuẩn không có não.
Ta vừa đọc đến đoạn đó trước khi xuyên sách, tức đến nỗi gan đau quặn thắt, mắng chửi hắn và yêu phi đến tận trời xanh.
Ai ngờ chưa mắng dứt câu, ta đã bị kéo thẳng vào đây rồi.
Vừa xuyên đến, đã là địa ngục mở màn.
Ngay từ đầu ta đã chết. Vâng, đúng nghĩa đen — chết.
Ta lập tức dùng ý niệm gọi hệ thống, lòng đầy phẫn nộ, muốn hỏi nó rốt cuộc là giở cái trò quỷ gì vậy?
Nhưng chẳng hề có cái gọi là “hệ thống bảo mẫu tận tình hướng dẫn” như trong truyện người ta thường có.
Chỉ có một giọng nói u uẩn mơ hồ truyền đến:
“Hoàng hậu không thể chết... Hoàng hậu mà chết, ký chủ sẽ bị xóa bỏ...”
Bị xóa bỏ!?
Mẹ nó, câu đó làm ta lạnh cả sống lưng!
Dao đã kề cổ rồi, giờ các người mới bảo ta không thể chết?
Ta có muốn chết đâu! Nhưng chẳng lẽ ta lật lại thế cờ bằng cách nào được?
Tên trời đánh hệ thống ấy cũng không lên tiếng nữa, hoàn toàn mất hút như chưa từng tồn tại.
Chỉ còn lại ta, ướt như chuột lột, quỳ gối giữa điện trong bộ dạng chẳng còn chút tôn nghiêm nào, tuyệt vọng đến không biết phải làm gì.
2.
“Ha ha ha… Tỷ tỷ à, muội thật không ngờ đó nha. Tỷ ngày thường ra vẻ đoan trang hiền thục, sau lưng lại dâm tiện đến mức này, thứ nam nhân dơ dáy thế kia mà tỷ cũng hạ miệng xuống nổi?”
“Hay là tỷ quá đói khát rồi? Muốn lén lút thì cũng nên chọn người ra gì một chút chứ. Cái mặt già nua xấu xí đó chẳng phải đang sỉ nhục tỷ, mà rõ ràng là đang sỉ nhục dung mạo anh tuấn tuyệt trần của Hoàng thượng đấy!”
Giọng Tạ Nhiễu Nhiễu ngọt như mật, vang lên the thé giữa điện, kèm theo là tràng cười rung cả vai.
Vị bạo quân được nàng ta tiện thể tâng bốc cũng ngẩng đầu lên, để lộ chiếc cằm góc cạnh như tạc.
Ta thì không buồn liếc mắt.
Có đẹp trai cách mấy thì cũng chỉ là đồ ngu mà thôi!
Xem ra đoạn tiếp theo là tiết mục “sỉ nhục công khai”. Thời gian ta được phép thở e rằng không còn bao lâu nữa.
Ta theo ánh mắt của nàng ta nhìn sang — “gian phu” kia đang quỳ sụp trên đất, thân trần, người ngợm dơ dáy, quả thật vừa xấu vừa già.
Tạ Nhiễu Nhiễu hiểu quá rõ bản thân Lục Vân Tuyết luôn giữ mình trong sạch, trọng danh tiết, sống chết giữ khí tiết “thà ngọc nát còn hơn ngói lành”. Vậy nên lần này nàng ta ra tay cực độc, không chỉ muốn giết người mà còn muốn đâm vào tận tim.
Nhưng ta tuyệt đối sẽ không để nàng ta như ý!