4.
Vừa mở mắt ra, xung quanh ta đã là một vòng người chen chúc.
Có yêu phi Tạ Nhiễu Nhiễu mặt mày hoảng loạn, có thái giám thần sắc luống cuống, có cả ngự y cùng đội ngũ thị vệ nghiêm chỉnh đứng hầu hai bên.
Khi ta tỉnh lại, tất cả đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, như thể vừa từ quỷ môn quan kéo ta về.
Ta hơi ngẩn người.
Khoan đã, không phải mới nãy còn đòi chém ta sao?
Tự dưng nghĩ thông rồi à?
Nhưng còn chưa kịp phản ứng, mấy tiếng “Bệ hạ!” vang lên tứ phía làm ta chết đứng.
Cúi đầu nhìn xuống — ta đang mặc long bào màu huyền hoàng, thêu rồng năm móng bằng chỉ vàng, sống động như thật.
Đây không phải là… long bào sao!?
Ta đang ở trong thân xác của hoàng đế!?
Là một thanh niên thông minh IQ vượt ngưỡng thời hiện đại, ta lập tức hiểu ra — hệ thống chết tiệt kia cuối cùng cũng chịu “trả hàng” đúng lúc rồi!
Đây là hoán hồn!
Ta vừa ngoảnh đầu, liền thấy Lục Vân Tuyết — à không, là Tiêu Trạch — cũng vừa tỉnh dậy.
Dựa theo logic, giờ này trong thân thể nàng chắc chắn là tên bạo quân ngốc nghếch ấy rồi.
Chỉ thấy hắn ngồi phệt dưới đất, ban đầu còn mơ màng, hai giây sau thì sắc mặt biến dạng, hoa dung thất sắc, tiếp theo là một màn kiểm tra thân thể chóng mặt:
Sờ ngực – bóp eo – lật váy → tốc độ ánh sáng.
“Á á á… Không có rồi… tiêu rồi tiêu rồi… biến mất rồi…”
Biểu cảm của hắn trong vòng mấy giây biến đổi còn nhanh hơn lật mặt, đúng là trình độ ảnh hậu cũng phải bái phục.
Cuối cùng, hắn trừng mắt nhìn ta, hét to:
“Tiện phụ, ngươi đã làm gì trẫm?!”
Giọng điệu vẫn là giận dữ, nhưng rơi ra từ miệng Lục Vân Tuyết, lại mềm mại như mèo kêu — chính hắn cũng ngớ người.
Hắn vội bịt miệng lại, vẻ mặt kinh hoàng như gặp ma.
Ta cố nén cười, nghiêm chỉnh đứng dậy, rút kiếm bước tới.
Hắn hoảng loạn lùi lại, run run chỉ ta:
“Ngươi… ngươi là ai? Dám cả gan cầm kiếm trước mặt trẫm?!”
“Trẫm mới là hoàng thượng! Tại sao ngươi lại trong thân thể của trẫm?!”
Chưa kịp để ta đáp lời, Tạ Nhiễu Nhiễu đã bước lên, thẳng tay… tát cho hắn hai cái bôm bốp!
“Tiện nhân! Ngươi dám xưng là hoàng thượng? Ngươi điên rồi sao?”
“Dù có điên, có phạm sai, thì cũng không tránh được cái chết!”
Hai cái bạt tai nảy lửa giáng xuống từ người ái phi mình yêu nhất khiến Tiêu Trạch — đang ở trong thân thể của Lục Vân Tuyết — trợn tròn mắt, mặt mũi đỏ bừng, vừa giận vừa mờ mịt.
“Ái phi, nàng… nàng dám đánh trẫm?! Nàng nhìn cho kỹ đi, trẫm mới là hoàng thượng cơ mà!”
Vừa nói, hắn vừa lao tới định kéo tay áo của Tạ Nhiễu Nhiễu như muốn chứng minh thân phận.
Nàng ta lập tức nhìn sang ta theo phản xạ.
Ta mỉm cười, nụ cười ôn nhu như ban thánh chỉ — một nụ cười sủng phi chuẩn mẫu mực.
Nụ cười ấy, như truyền thêm sức mạnh cho nàng ta.
Tạ Nhiễu Nhiễu lập tức hóa thân nữ chiến thần, quay ngoắt thái độ, phất tay ra lệnh cho hai thái giám:
“Ấn chặt tay ả ta lại!”
Hai gã thái giám liền áp sát, mỗi người một bên giữ chặt Tiêu Trạch.
“Tiện nhân! Các ngươi dám?! Mau thả trẫm ra! Trẫm là hoàng thượng! Là… là…”
Tiêu Trạch hoảng loạn gào thét, hoàn toàn mất phong thái quân vương.
Tạ Nhiễu Nhiễu bật cười lạnh lẽo:
“Điên rồi, thật sự điên rồi! Thần thiếp thay Hoàng thượng… đánh tỉnh cái đồ điên này!”
“Bốp! Bốp! Bốp!…”
Tiếng tát giòn tan vang lên không dứt, mỗi cú đều khiến mặt của hắn đỏ bừng, sưng vù. Hơn chục cái bạt tai, mỗi cái đều chan chứa… oán khí năm xưa bị trút xuống các phi tần khác!
Tạ Nhiễu Nhiễu là quý phi, quyền thế ngang ngược.
Ngày thường có bạo quân chống lưng, bắt nạt các phi tử khác đã thành bản năng.
Mà giờ, dưới ánh mắt cổ vũ đầy sủng nịnh của ta — “hoàng thượng mới” — nàng ta như được ban thánh chỉ, càng đánh càng hăng.
Nàng dám đánh “hoàng hậu” không kiêng nể gì, một là vì được ánh mắt của ta ngầm cho phép, hai là vì nàng chắc chắn hoàng hậu đã hết đường sống.
Nhưng nàng đâu biết — những cái tát “vào mặt hoàng hậu” này…lại tát thẳng vào thể xác và linh hồn của bạo quân Tiêu Trạch.
Thật sảng khoái làm sao.Đúng là… nghiệp quật không chừa một ai.
5.
Nhìn thấy gương mặt Tiêu Trạch sưng đỏ như bánh bao, khóe miệng còn rỉ máu, trong lòng ta… khoan khoái như vừa uống một ngụm trà lạnh giữa mùa hè.
Cảm thấy cũng đã đủ hả giận, ta bước lên, nắm lấy cổ tay Tạ Nhiễu Nhiễu, thuận thế hất nàng ta ra xa.
Tạ Nhiễu Nhiễu lảo đảo, suýt ngã chúi đầu xuống đất. Nàng ta trợn mắt nhìn ta, tức đến cả người run lên.
Ta thong thả bước tới, lạnh nhạt nói:
“Ái phi, nàng đã quá phận rồi. Dù nàng ấy có tội, cũng là hoàng hậu – chuyện xử trí, đến lượt nàng lên tiếng sao?”
Tạ Nhiễu Nhiễu uất ức đến đỏ mắt:
“Nhưng mà… bệ hạ, tiện nhân này không chỉ làm loạn hậu cung, còn nói năng điên cuồng, bất kính với người. Người còn giữ ả lại làm gì?”