4.
Vừa nói, tên răng sún liền định lao vào kéo Lạc Chi Chi đang co rúm ở góc xe.
Đồ cẩu hèn, chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu.
Quần còn chưa khô vệt nước tiểu mà đã dám lên mặt trước tôi?
Tôi chống hai tay vào thành cửa xe, một chân đá thẳng vào bụng tên răng sún.
Hắn ăn trọn cú đá, lảo đảo bước lùi, cho đến khi ngã xuống một cái hố bên đường mới chịu dừng lại.
Tên đầu trọc thấy vậy, lập tức lao đến, tay vung về phía cổ tôi.
“Đ.M. mày, con điếm thối, hôm nay không xử lý mày thì tao không phải người!”
Tôi nghiêng người né tránh, tay ghì lấy đầu hắn và đập mạnh vào cửa sổ xe.
“Cái thứ mở miệng là chửi thề, mày mà cũng đòi bóp cổ tao à? Tao cho mày mặt mà mày không biết giữ à?”
Từ khi bị chẩn đoán mắc rối loạn nhân cách chống đối xã hội, cha mẹ tôi đã không ngừng dặn dò, khuyên tôi đừng bao giờ dùng bạo lực.
Vì tôi thiếu sự đồng cảm, không biết điểm dừng đúng chỗ ở đâu.
Nhưng có những kẻ tưởng sự nhẫn nhịn của tôi là yếu đuối, liên tục bắt nạt cho đến khi tôi bị đánh vỡ đầu, khâu năm mũi, phải nhập viện.
Từ đó, bố tôi bắt đầu dạy tôi võ thuật, cách tự bảo vệ mình một cách bài bản.
Không rõ là sức tôi quá mạnh hay cửa kính xe quá yếu, chỉ vài cú "rầm rầm," cửa kính đã vỡ vụn, máu loang lổ khắp đầu tên đầu trọc.
“Ui, toàn máu, bẩn cả tay áo của tao rồi đây này.”
Tôi liền ném hắn sang một bên.
Tên đầu trọc nhìn tôi với ánh mắt đầy sợ hãi, đầu rướm máu, run rẩy cầu xin:“Đại tỷ, tôi xin cô, tha cho tôi! Tôi biết sai rồi, thả cô đi ngay bây giờ!”
Tôi vung tay tát mạnh một cái, không ngờ đúng ngay vết thương đang rỉ máu của hắn.
“Ông đây già lắm rồi à? Gọi ai là đại tỷ?”
Hắn hét lên như bị chọc tiết, tiếng gào làm rung cả không gian:“Em gái! Là lỗi của tôi, miệng chó không mọc được ngà voi!”
Tôi lại tặng thêm một cái tát nữa, nhìn cái bản mặt như bị ma liếm của hắn mà phát chán:“Gọi tao là em gái? Mày soi lại mình xem có xứng không.”
Lần này hắn hoàn toàn suy sụp, quỳ xuống ôm đầu, ngửa mặt lên trời kêu thảm:“Vậy cô muốn gì tôi mới làm vừa lòng đây?”
Tôi đảo mắt, rồi đá thẳng vào ngực hắn:“Đồ không biết điều! Tao nói rồi, ai nhát gan là cháu tao, nghe không?”
Tên đầu trọc như ngộ ra chân lý, hốt hoảng gật đầu:“Bà nội, cô là bà nội của tôi!”
Tôi hài lòng, xoa xoa cổ tay:“Cháu ngoan, mày mặt dày đến mức tát mày mà tay bà đây cũng đau. Tự mình tát đi, ba giây mà tao không nghe thấy tiếng, hậu quả tự gánh!”
Lập tức, những tiếng tát chát chúa vang lên từ phía sau.
Lạc Chi Chi ngồi bên, đã hoàn toàn bị bộ chiêu thức "mưa thuận gió hòa" của tôi làm cho choáng váng, mắt mở to, miệng há hốc.
“Cẩn thận!”
Lời cảnh báo vừa dứt, tôi lập tức quay người, thấy tên răng sún từ dưới hố lao tới, cầm một chiếc kim tiêm nhắm thẳng vào tôi.
Tôi nhanh nhẹn né sang một bên, tiện thể đá mạnh vào mông hắn.
Hắn mất thăng bằng, chúi người về phía tên đầu trọc.
Chiếc kim tiêm trên tay hắn cắm thẳng vào mặt trong đùi của tên đầu trọc.
5.
Tiếng hét thảm thiết vang lên chói tai, xé toạc không gian.
Cây kim chỉ cách "vùng hiểm" của tên đầu trọc có hai ba centimet. Đúng là đáng tiếc.
Tên răng sún luống cuống định bò dậy khỏi người đầu trọc, nhưng trong cơn hoảng loạn, hắn lại vô tình ấn nốt toàn bộ chất lỏng trong kim tiêm vào người đồng bọn.
Vài giây sau, tên đầu trọc bất tỉnh nhân sự, nằm sõng soài trên mặt đất.