25 – Tỏ tình
Ra khỏi quán cà phê, hai chị em tiếp tục đi dạo một lúc thì Thời Nặc gọi điện đến, mời hai chị em đi ăn tối. Giang Thừa Cẩn từng nghe anh trai và mẹ nhắc vài câu về bạn trai của chị họ vài lần, trong lòng vô cùng tò mò, nghe thấy được đi ăn cùng thì đương nhiên vui vẻ vô cùng.
Mạc Viện gọi điện đặt bàn trước, rồi cùng Giang Thừa Cẩn đến nhà hàng chờ. Chưa đầy mười phút, Thời Nặc đã tới nơi. Đây là lần đầu Giang Thừa Cẩn gặp Thời Nặc, đôi mắt cô bé sáng rực, không ngừng kéo tay áo Mạc Viện thì thầm: “Chị ơi, chị ơi, hàng cực phẩm, đúng là đỉnh của chóp! Khó trách chị cứ giấu kỹ như thế!”
Mạc Viện bất đắc dĩ cười khẽ. Thời Nặc đặc biệt mua quà cho Giang Thừa Cẩn, vì thường nghe Mạc Viện nhắc đến cô em họ nên anh cũng hiểu đại khái tính cách của cô nàng. Anh sai Bạch Hằng mua một chiếc túi mới nhất của nhà mốt nổi tiếng, Giang Thừa Cẩn lập tức “đầu hàng” quy thuận: “Cảm ơn anh rể!”
Mạc Viện hơi ngượng ngùng, Thời Nặc xoa đầu cô, nở nụ cười rạng rỡ.
Ba người dùng bữa xong, Thời Nặc thanh toán rồi cùng nhau ra về. Vì ăn uống hơi nóng, anh cởi áo vest, Mạc Viện thuận tay đón lấy vắt lên cánh tay. Thời Nặc tự nhiên ôm eo cô bước ra ngoài.
“Thời Nặc?” Một giọng nói quen thuộc cất lên gọi anh.
Thời Nặc quay người, tim khẽ nảy một cái, tay ôm eo Mạc Viện vô thức buông ra. Mạc Viện lòng khẽ động, liếc nhìn anh.
Thời Nặc không nhìn cô, mà mỉm cười với người kia: “Thật trùng hợp, anh cả.”
Thời Sơn Minh cũng cười: “Đi ăn với bạn ở đây, không ngờ gặp được cậu. Ăn xong rồi à?”
Thời Nặc gật đầu: “Ừ, vậy anh cả dùng bữa từ từ, bọn em về trước.”
“Đợi đã, không giới thiệu một chút sao?” Thời Sơn Minh nhìn Mạc Viện, ánh mắt đầy soi xét: “Đây là bạn gái à? Rất xinh đẹp.”
Thời Nặc mắt ánh lên vẻ thâm trầm, bàn tay bên hông nắm chặt, cuối cùng đưa tay ôm Mạc Viện vào lòng, cúi đầu nói với cô: “Đây là anh cả nhà bác anh, gọi anh cả đi.”
“Chào anh cả.” Mạc Viện khẽ gật đầu.
Thời Sơn Minh đầy vẻ suy tư gật đầu: “Cậu vừa về nước đã có bạn gái rồi, tốc độ nhanh đấy. Lần đầu gặp mặt anh không chuẩn bị gì, chiếc đồng hồ này coi như quà ra mắt vậy.” Thời Sơn Minh vừa nói vừa tháo chiếc đồng hồ trên tay đưa cho Mạc Viện.
Mạc Viện hơi nhíu mày, tay Thời Nặc ôm eo cô hơi dùng sức.
“Thứ này quá đắt tiền…” Mạc Viện nhìn Thời Sơn Minh lắc đầu: “Không tiện ạ.”
“Không sao, chỉ cần em dâu không chê là được.” Thời Sơn Minh vẫn đưa tay ra.
Mạc Viện mỉm cười, đưa tay nhận lấy: “Vậy cảm ơn anh cả, hôm khác em sẽ đến nhà chào hỏi cho phải phép.”
Thời Sơn Minh âm thầm đánh giá cô: Váy chất liệu tốt nhưng không phải hàng hiệu nổi tiếng, túi xách còn kém hơn cả cô gái đứng cạnh cô.
“Vậy anh cả tiếp tục dùng cơm, bọn em về trước.”
Từ biệt xong, Thời Nặc dẫn hai người rời nhà hàng, lên xe. Mạc Viện nhìn chiếc đồng hồ một chút rồi cất vào túi.
Thời Nặc sắc mặt nghiêm túc, khởi động xe về nhà, đưa Giang Thừa Cẩn về trước. Đang định về nhà thì Mạc Viện nhận điện thoại của Thời Tử Việt, bảo cô đến cửa hàng một chút, có việc cần bàn.
Mạc Viện tưởng có chuyện quan trọng, liền bảo Thời Nặc quay lại nhà hàng.
Không có Giang Thừa Cẩn, Mạc Viện lấy chiếc đồng hồ trong túi ra xem, khẽ hỏi: “Giản Sâm, nhà họ Thời thực ra không đơn giản phải không?” Đây là lý do anh bảo cô nhận.
Thời Nặc liếc nhìn cô, tay phải nắm lấy tay cô, trầm mặc không nói. Mạc Viện không làm phiền, chỉ nhẹ nhàng nắm chặt tay anh.
Một lúc sau, Thời Nặc quay sang nhìn cô: “Thực ra, vụ tai nạn năm đó không phải là tai nạn giao thông bình thường.” Đã bị cô phát hiện, anh cũng không giấu nữa.
Mạc Viện không bất ngờ, những lời này Giản Sâm từng nói mười năm trước, chỉ là lúc đó anh không có chứng cứ.
“Anh đã điều tra rõ, vụ tai nạn năm đó do Thời Văn Tài một tay đạo diễn, tức bác anh chủ mưu.”
Thời Nặc kể lại ngắn gọn sự việc, rồi nói tiếp: “Năm đó ông nội bắt anh ra nước ngoài chính là để ngăn anh điều tra. Ông ấy sớm biết chân tướng, biết anh sẽ không bỏ qua nên cấm anh mười năm không được về nước. Chỉ là ông ấy vẫn áy náy với ba anh, nên đã giao phần lớn cổ phần công ty cho anh, để bù đắp.”
Mấy ngày trước, luật sư đưa cho anh một bức thư của ông nội để lại. Trong thư dù không nhắc đến vụ tai nạn, nhưng câu cuối cùng khiến anh tỉnh ngộ:
Thời Nặc, Thời gia có được ngày hôm nay là do một tay ta gây dựng. Khi ta còn sống, không muốn thấy nó suy bại. Nhưng sau khi ta trăm tuổi, nó ra sao cũng không liên quan đến ta nữa.
Để bảo vệ công ty do chính mình gây dựng, ông đã bao che cho kẻ giết con trai, rồi dùng của cải cả đời không hết để bù đắp cho anh. Thời Nặc nở một nụ cười lạnh.
“Anh định làm thế nào?” Mạc Viện lo lắng nhìn anh.
“Thời Văn Tài và Thời Sơn Minh, anh nhất định khiến hai cha con họ phải trả giá. Còn công ty của Thời gia, anh không hứng thú, số phận nó ra sao thì tùy.”