1
“Nếu Công chúa không nghe rõ, thần có thể nhắc lại lần nữa.”
“Xin Người… tự trọng.”
Tạ Thức Ngôn khẽ nhấn mạnh hai chữ cuối.
Ta không thể tin vào mắt mình, gần như dùng cả tay chân để giữ lấy chàng.
Hoặc phải nói là, ôm chặt chàng.
“Hàm Chương! Con mau buông tay! Làm càn cái gì vậy!”
Thanh âm phẫn nộ của Phụ hoàng cũng từ phía sau truyền đến.
Nhưng ta chẳng màng gì nữa.
Nhìn Tạ Thức Ngôn ngay trước mắt, ta âm thầm hạ quyết tâm:
Lần này, bất kể xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ giữ chặt Tạ Thức Ngôn.
Như chính lúc này đây.
Ta không muốn lại bỏ lỡ chàng thêm lần nữa.
Điều quan trọng nhất là, ta còn muốn hoàn thành những tâm nguyện năm xưa dở dang. Dẫu khó khăn đến đâu, ta cũng phải liều mình thử sức.
Nếu có thể, những thống khổ đổ ập lên người ta kiếp trước, ta cũng sẽ hoàn trả từng món một.
Chỉ như thế, mới không uổng cơ hội sống lại này.
Nhưng Tạ Thức Ngôn trước mắt, trong ánh mắt đã chẳng còn chút yêu thương nào.
Trên gương mặt ôn nhuận của chàng, khi nhìn về phía ta, không có lấy nửa tia ý cười.
Ngược lại, chỉ le lói nét chán ghét.
Ta thấy rõ trong đôi mắt ấy, bản thân ta bấy giờ hoảng loạn bối rối đến thế nào.
“Ta không buông.”
“Cho dù ngươi nói thêm trăm lần, kiếp này, ta cũng tuyệt đối không rời tay.”
Thật vất vả mới được sống lại một phen.
Thật vất vả… cuối cùng ta đã thấy chàng lần nữa, sao có thể từ bỏ dễ dàng đây?
Tạ Thức Ngôn trông như rất bất đắc dĩ.
Vì tay áo bị ta giữ chặt, chàng đành phải lùi về sau, tựa hồ vô cùng khó chịu với sự đụng chạm này.
Chàng vẫn lễ độ, nhưng lạnh nhạt xa cách:
“Người trong lòng của thần là kẻ nhỏ nhen, lại hay khóc.
“Công chúa cứ níu kéo thế này, đợi thần trở về, e là nàng lại dỗi thần thêm dăm bữa nửa tháng.
“Vậy nên, xin Công chúa hãy nể tình.”
Nói xong, Tạ Thức Ngôn lạnh lùng nhìn ta.
Thấy ta không nhúc nhích, chàng cuối cùng mất hết kiên nhẫn, từng ngón một, gỡ tay ta ra.
Chàng dùng sức rất mạnh.
Đau đến nỗi nước mắt ta lập tức trào ra.
2
Tạ Thức Ngôn lại có người thương rồi ư?
Nàng ta là ai?
Nỗi chua xót nghẹn ứ nơi cổ họng.
Kiếp trước, ta và Tạ Thức Ngôn từng làm phu thê suốt ba năm.
Rõ ràng là gối đầu chung chăn, vậy mà ta chẳng hay biết chàng thích gì, ghét gì.
Khi ấy, ta bị Phùng Giang Chiếu lộ/t da, chế/t thảm thương. Thậm chí dưới những lời cười chê lạnh lẽo của dân chúng, ta trở thành cô hồn dã quỷ cô độc.
Mãi trôi nổi bấy năm nơi cõi hư vô, ta mới lần đầu nhìn thấu con người thật của Tạ Thức Ngôn.
Ta không cam tâm, bèn hỏi dồn:
“Ngươi… từ lúc nào lại say mê kẻ khác?”
Hỏi tiếp: “Ngươi thích ai?”
Tạ Thức Ngôn sững sờ thoáng chốc.
“Việc ấy hình như chẳng liên quan gì đến Công chúa.”
Nhìn khóe môi chàng mím chặt, ta cười gượng:
“Tại sao lại không liên quan?”
“Bản Công chúa để mắt ngươi rồi.”
Dưới ống tay áo thênh thang, bàn tay ta siết lại thành nắm.
“Tạ Thức Ngôn, ngươi nhất định phải lấy ta.”
3
“Trưởng Công chúa là đệ nhất mỹ nhân Kinh thành, dung mạo kiều diễm, ưa nam sắc, tính tình phóng túng, hưởng tận phong lưu.”
Kiếp trước, hễ người trong thành nói đến ta, thường chỉ ngắn gọn vài câu như thế.
Khi ấy, Tạ Thức Ngôn liên tiếp đỗ đầu cả ba kỳ thi, phong thái xuất chúng, nhất thời danh chấn Kinh thành.
Phụ hoàng ban chiếu trên điện Thái Hòa, đích thân chỉ định chàng làm Trạng nguyên.
Ngày ấy, Tạ Thức Ngôn diện y phục trắng, phong thái tựa mây trời quang đãng, đứng đó ngỡ thần tiên giáng thế.
Nào ngờ thánh chỉ phong quan chưa thấy, thánh chỉ ban hôn lại đến trước.
Tiếng xấu khắp Kinh thành của Hàm Chương Trưởng Công chúa, lại gả cho vị lang quân danh giá bậc nhất. Không biết đã tan vỡ bao mộng xuân khuê.
Ta và Tạ Thức Ngôn chẳng khác gì hai đoạn dây thừng bị cưỡng ép vặn vào nhau.
Đêm tân hôn, Tạ Thức Ngôn xách gối, dọn ra khỏi tẩm cư của ta.
“Nghe nói trong phủ Công chúa có vô số nam nhân bầu bạn. Đêm dài hiu quạnh, ba mươi hai vị hảo hán ấy, hẳn càng làm Người vui vẻ.”
“Điện hạ, nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Chàng cười khẩy rồi bước đi.
Ta nghĩ thầm, đây là mắng ta không biết xấu hổ.
Từ đó, mối hiềm khích giữa ta và Tạ Thức Ngôn bắt đầu.
Ta luôn cho rằng chàng căm ghét ta.
Nào ngờ về sau, chính chàng là người thu liệm th/i th/ể ta, nâng quan tài tiễn ta về nơi chín suối.
Ở chợ rau, chàng ôm lấy thân thể be bét má/u thị/t của ta, khóc đến xé gan xé phổi.
Nước mắt Tạ Thức Ngôn bỏng rát.
Những giọt lệ nóng hổi ấy, từng giọt từng giọt, rơi xuống người ta.
Chàng khi ấy nói gì nhỉ?
À phải rồi.
Chàng nghẹn ngào, đầy tiếc thương:
“A Vụ, ngoan nào, mở mắt nhìn ta thêm chút nữa… được không?”
“A Vụ, ta đến muộn, ta xin lỗi… ta xin lỗi.”
Chàng vì ta làm vô số việc, thậm chí không tiếc lấy máu tim mình chế thành một chiếc đèn dẫn hồn, ngày đêm canh giữ.
Ngày ấy, Tạ Thức Ngôn bất chấp tất cả chỉ mong níu kéo ta trở về.
Giờ ta trở về rồi.
Thế nhưng chàng lại thương kẻ khác.