6
Tiệc trong cung tan, Phụ hoàng gọi ta đến thiên điện.
“A Vụ, hôm nay con thật quá hồ đồ!”
“Gần đây con đưa mấy nam sủng vào phủ Công chúa, chuyện ấy sớm đã lan truyền khắp Kinh thành.
“Phùng Giang Chiếu là một hài tử tốt, môn đăng hộ đối, lại chẳng để tâm tai tiếng của con. Cớ sao con còn làm gã khó xử đến thế?
“Con vừa mắt tân khoa Trạng nguyên kia từ lúc nào? Cảnh náo loạn hôm nay chỉ khiến thanh danh của con càng tệ thêm.”
“Thanh danh ư?”
Ta khẽ vuốt chiếc vòng tay.
“Nhi thần chỉ biết, hễ có người trong lòng thì phải mạnh dạn tranh đoạt. Nếu chàng vô tình, nhi thần sẽ buông.
Phụ hoàng dựa vào thành ghế, thở dài nặng nề.
Ta lạnh nhạt, khóe môi khẽ nhếch:
“Phụ hoàng còn nhớ vì sao nhi thần phải nạp nam sủng chăng?”
Triều đình từng có kẻ dâng sớ, đòi cấm nữ tử chủ động cầu hôn và đòi hòa ly.
Không ngờ, chủ trương này còn được nhiều kẻ ủng hộ.
Kiếp trước, đêm trước ngày lệnh ấy ban ra, ta vào cung can gián, Phụ hoàng lại giận dữ nói ta can thiệp chính sự, còn ném nghiên mực vào mặt ta.
Bấy giờ, ta mới hiểu, ân sủng mà Phụ hoàng ban cho, vốn chỉ gói gọn trong danh xưng “Công chúa” ấy.
Chỉ cần ta vượt ngoài bổn phận dù nửa bước, ân sủng mong manh liền tan biến, hệt như mực đen dính lên mặt, khiến người ta không chỗ dung thân.
Sau khi bị cấm túc xong, ta vô cùng phô trương chọn tám nam sủng ở Nam Phong quán, rồi đưa hết về phủ Công chúa.
Phụ hoàng nổi giận:
“Con là nữ nhi của trẫm, đương nhiên phải làm gương cho nữ tử thiên hạ.
“Ở nhà thì theo cha, xuất giá thì theo chồng. Dù là hoàng tộc hay thường dân, từ xưa đến nay đều như vậy, ấy mới gọi ‘tam cương ngũ thường’.
“Trẫm đã bao dung con nhiều lắm, nhưng ân sủng của trẫm không phải để con hết lần này đến lần khác trái ý trẫm!”
Ta ưỡn thẳng sống lưng, không hề lảng tránh ánh mắt Người.
“Ân sủng của Người chính là nuôi dưỡng một nữ nhi ngoan ngoãn trong lụa là gấm vóc, tuân theo khuôn phép, tốt nhất nên làm bậc liệt nữ giữ trinh tiết, sống như tấm bia vang danh.
“Nếu nó hé môi nói điều Người không muốn nghe, lập tức đưa giáo điều lễ nghĩa ra chặn họng.
“Cho nên, tam cương ngũ thường do nam nhân đặt bút viết, cuối cùng chỉ trói buộc duy nhất nữ nhân.
“Chuyện xưa nay vẫn thế, chẳng lẽ nghiễm nhiên xem là đạo lý?”
Ta nhìn Người, nỗi bi ai vô hạn trào dâng trong lòng.
Nếu không phải vì tư tưởng cứng nhắc lạc hậu này, giang sơn họ Tiêu sao có thể để Phùng Giang Chiếu thừa cơ chui lọt?
Phụ hoàng giận đến râu tóc run lên, giơ tay chỉ vào ta:
“Con…”
Người chưa kịp nói hết, ta sải bước tiến lên, chộp lấy nghiên mực trên bàn, đập mạnh vào đầu mình.
Cơn đau nhói buốt lập tức ập đến, mực hòa lẫn máu chảy ròng ròng trước trán.
Phụ hoàng ôm ngực, kinh hãi trợn to mắt.
Ta ném nghiên mực xuống đất, lạnh lùng mở miệng:
“Tiêu Lưu, bất tuân cương thường, bất nghe lời cha, đáng tội.”
“Lần này, chẳng cần Người động thủ.”
7
Vừa bước ra khỏi cửa điện,
Ta liền trông thấy Tạ Thức Ngôn một thân bạch y, đứng dưới gốc cây đào.
Chàng chắp tay sau lưng, tựa hồ đang đợi ai, ngẩng đầu lên, dáng vẻ ngạo nghễ mà đơn độc như một con hạc lẻ loi.
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, ta theo bản năng muốn quay người lại, không muốn để chàng trông thấy dáng vẻ nhếch nhác của mình.
Nhưng chàng chỉ thản nhiên ngước lên, ánh mắt đã sớm thu trọn sự lúng túng của ta vào đáy mắt.
Đã vậy, ta liền đưa tay ra, lớn giọng: “Đưa ta khăn tay.”
Tạ Thức Ngôn thoáng ngẩn người.
Ta nhích tay lên phía trước, tiếp lời: “Đừng giả vờ nữa.”
“Ta biết ngươi đã nghe thấy hết, cũng biết ngươi quen để khăn tay ở ống tay áo bên trái.”
Cuối cùng, chàng cũng đưa khăn tay cho ta.
Đồng thời, một thứ gì đó khác cũng được đưa ra cùng.
Ta nhìn kỹ, thì ra là dải ngọc thêu của ta.
Có lẽ trong cơn xô xát tại yến tiệc, vật nhỏ này đã vướng vào chàng.
Thì ra Tạ Thức Ngôn tới để trả lại nó cho ta.
Ta dùng khăn tay bịt vết thương trên trán, bước đi ngang hàng với chàng, lời nói đầy vị ghen tuông bộc phát:
“Tsk tsk, vội vàng trả lại như vậy, chắc là sợ tiểu mỹ nhân trong nhà ngươi khóc lóc chứ gì.
“Trên Kinh thành này, ta quả thực không biết có tiểu thư nhà nào còn quý giá hơn ta.
“Trạng nguyên lang, phải liên luỵ đến một nữ nhân mang tiếng xấu như ta, thật uổng cho ngươi rồi.”
Ta cứ chua chát mỉa mai, nhưng thấy Tạ Thức Ngôn khẽ chau mày:
“Điện hạ đã nói quá lời.”
“Thần chưa cưới thê, cũng chưa có hôn ước.”
Chàng dừng lại, dường như cân nhắc từ ngữ: “Điện hạ và thần, là quân thần, đâu có chuyện uổng phí hay không.”
Ta nhàn nhạt “ồ” một tiếng, trong lòng lại vì câu “chưa cưới thê” của chàng mà dâng lên vài phần vui sướng.
Chưa cưới thê, cũng không có hôn ước.
Tốt, rất tốt.
Tạ Thức Ngôn nhìn ta chăm chú, ánh mắt khiến ta bối rối.
“Tháng trước, thần nghe nói triều đình có người nhận được một phong thư.
“Thư ấy khuyên các đại thần dâng tấu, thỉnh Hoàng thượng cân nhắc lại pháp lệnh về hình phạt nữ tử.
“Chỉ là người ký tên rất ít, việc này rốt cuộc đành bỏ qua.”
“Điện hạ có biết chuyện này chăng?”
Đương nhiên ta biết.
Vì bức thư ấy là do ta viết.
Ban đầu định đường hoàng ký tên, nhưng bị hộ vệ bên cạnh liều mạng can ngăn.
Không còn cách nào khác, ta đành phải giấu tên.
Khi lá thư được gửi lại, ta từ xa liếc qua, thấy trên đó lẻ loi vài cái tên.
Cảm giác như một gáo nước lạnh xối thẳng xuống đầu, ngay lập tức dập tắt nhiệt huyết trong ta, cũng khiến ta nhận ra sự cứng đầu của mình thật nực cười.
Về sau, ta ném bức thư vào lửa, để nó tan thành tro bụi, không còn nhắc đến nữa.
Ta vẫn dùng khăn tay bịt vết thương, tiếp tục giả ngây:
“Không hiểu ngươi nói gì.”
Nghe ta phủ nhận, Tạ Thức Ngôn không nói thêm.
Ta bỗng dấy lên nghi ngờ:
Chẳng lẽ chàng đứng ở đây, đã nghe hết cuộc cãi vã giữa ta và Phụ hoàng trong điện?
Giờ lại đột nhiên nhắc đến chuyện thư tín ẩn danh, là có ý gì?
Còn chưa kịp nghĩ rõ, Tạ Thức Ngôn đã dừng bước.
Ta không chú ý, đâm sầm vào lưng chàng.
Rõ ràng đau muốn chết, nhưng trước mặt Tạ Thức Ngôn, ta vẫn phải gắng giữ hình tượng đệ nhất mỹ nhân Kinh thành, gượng cười rưng rưng nước mắt.