07
Từ hôm ấy, quan hệ giữa ta và Thẩm Hoài Đình dường như đã dịu đi đôi phần.
Ta vẫn như cũ, chẳng có gì thay đổi.
Chỉ là hắn… không còn lui tới thanh lâu chè chén mỗi ngày nữa.
Hắn lại cầm lấy cây thương quen tay, cùng binh sĩ luyện tập trên thao trường.
Thị vệ từng lén nói với ta:
“Hầu gia bảo không muốn bị thương nữa, sợ phu nhân lại khóc.”
Có lẽ hắn muốn khiến ta vui lòng.
Nhưng ta lại thản nhiên như không, chẳng hề hé môi cười.
Một lần, ta đến xem hắn tỷ thí.
Dưới ánh dương, hắn vung thương múa lượn, tóc đen tung bay, làn da trắng ngần, gương mặt vẫn mang vết sẹo mờ.
Sẹo ấy chẳng phá đi tuấn mạo, ngược lại càng thêm vài phần anh khí.
Thế nhưng… từ đầu đến cuối, không còn chút dáng hình nào giống với thiếu niên tướng quân của ta nữa.
Khi tỷ thí xong, ta gọi hắn lại:
“Hầu gia, cùng ta đi dạo một chút đi.”
Hắn không từ chối.
Chúng ta sóng vai bước trong hậu phủ—
suốt ba năm thành thân, đây là lần đầu tiên như thế.
Chỉ cần nghiêng đầu, ta đã có thể thấy đôi tai đỏ lựng của hắn, cùng vết sẹo nơi gò má.
“Thật ra lời chàng nói đúng, ta quả thật là người đã từng gả qua một lần.”
Thẩm Hoài Đình sững lại, ta hỏi tiếp:
“Chàng có biết ta từng gả cho ai không?”
Hắn khẽ nhíu mày:
“Ta không muốn biết.”
Nhưng ta không để tâm, vẫn tiếp lời:
“Hắn tên là Hoa Thành Tiêu, ta cùng hắn lớn lên ở Tây Bắc. Mỗi mùa hạ, hắn dắt ta cưỡi ngựa rong ruổi, đến chiều tối lại ngồi dưới mái hiên thổi tiêu cho ta nghe. Năm ta mười sáu, vốn định thành thân với hắn, sính lễ hồi môn đều đã chuẩn bị đầy đủ. Nhưng trước ngày cưới, biên ải nổi loạn, hắn buộc phải xuất chinh.”
“Rồi... mãi mãi chẳng về nữa.”
Trận chiến ấy, hoàng đế giành lại biên cương, phụ thân và huynh trưởng được phong công.
Chỉ riêng ta—
mất đi phu quân.
Nỗi đau ấy… không lời nào nói rõ, cũng không thể nói ra.
Ngay cả phụ huynh cũng giấu kín chuyện ta từng đính ước, không cho ta hé lộ nửa lời.
Ép ta… quên đi Hoa Thành Tiêu.
Nhưng ta không thể quên.
08
Ta chớp mắt, cay xè.
Không biết từ lúc nào tuyết lại rơi.
Giống hệt ngày hắn rời đi.
Hôm đó, hắn vận giáp bạc, đứng trên tường thành cúi đầu nhìn ta, gương mặt tuấn tú ửng đỏ:
“Triều Triều, đợi ta chiến thắng trở về, ta sẽ cưới nàng. Lần này là ta có lỗi, nhưng nhất định nàng phải đợi. Khi ta trở lại, sẽ lập tức thành thân, cùng nàng đầu bạc răng long, đời này không rời không bỏ.”
Ánh mắt hắn khi ấy rực lửa, thiêu cháy lồng ngực ta, từng chữ trong lời hứa như khắc vào máu thịt.
Đến tận hôm nay… ta vẫn chưa quên.
Tuyết rơi trên má, làn lạnh buốt kéo ta về hiện tại.
Ta nhìn thẳng Thẩm Hoài Đình, giọng khẽ khàng:
“Thẩm Hoài Đình, thật ra chàng rất giống hắn.
Bởi vậy nên dù chàng khiến ta giận đến đâu, ta cũng chẳng nỡ trách.
Nhưng… suốt quãng thời gian qua, là ta sai rồi.
Chàng là chàng, hắn là hắn—
hai người vĩnh viễn không phải là một.”
Cả người hắn khẽ run, như thể đã đoán được điều gì sắp đến.
“Đừng nói nữa… nàng đừng nói nữa—”
Ta khẽ cười, trong tiếng thở dài mang theo chút buông bỏ:
“Ta coi chàng như người thay thế, mà chàng đối với ta cũng chẳng hề dịu dàng.
Vậy thì... ta và chàng, coi như không ai nợ ai.”
“Thẩm Hoài Đình,
chúng ta… hòa ly thôi.”
09
Thẩm Hoài Đình không đáp lời.
Hắn chỉ nhìn ta thật lâu, rồi xoay người rời đi.
Ta không hiểu.
Hòa ly, xưa nay chẳng phải là điều hắn mong muốn hay sao?
Cớ sao lần này do ta mở lời, hắn lại không lập tức đồng ý?
Có lẽ là vì ta bất chợt nhắc đến Hoa Thành Tiêu, đêm ấy, ta lại mơ thấy chàng.
Mơ thấy mình quay trở về đêm trước năm mười sáu tuổi.
Khi ấy, phủ Mạnh đã treo đầy lồng đèn đỏ, một trăm hai mươi rương hồi môn cũng đã bày biện đầy sân.
Chỉ chờ ta bước lên kiệu hoa.
Hoa Thành Tiêu không phải công tử quyền quý, chàng là một cô nhi, được phụ thân ta mang về nuôi dưỡng, làm hộ vệ bên mình.
Nhưng sau này, chàng lên chiến trường.
Vì muốn cưới ta.
Chàng nguyện lấy từng chiến công mà chứng minh với phụ huynh ta bản lĩnh của mình.
Mà ta, cũng đã sớm yêu chàng.
Ta thích gương mặt đỏ bừng mỗi lần chàng gặp ta, thích dáng vẻ chàng cẩn trọng nắm dây cương khi đưa ta cưỡi ngựa.
Nhưng ta yêu nhất là khoảnh khắc chàng khải hoàn trở về, cưỡi cao mã hiên ngang, phong tư phơi phới.
Về sau, phụ thân và huynh trưởng đều tán thưởng dũng khí ấy, chấp thuận lời cầu thân của chàng.
Định rằng khi ta vừa tròn mười sáu, sẽ gả ta cho chàng.
Thế nhưng ngay trước ngày thành thân, nước Tương quốc bất ngờ xâm lấn biên giới, giết chóc, cướp bóc, dân chúng lầm than.
Chàng buộc phải lên đường.
Trước khi đi, chàng ngồi trên lưng ngựa cao lớn, vẫy tay cười rạng rỡ với ta:
“Triều Triều, chờ ta trở về.”
Ta ngày ngày chờ đợi, ngóng trông.
Nhưng cuối cùng, thứ ta nhận được… chỉ là miếng ngọc bội dính máu của chàng.
Phụ thân và huynh trưởng nói, chàng đã chết.
Mãi mãi không thể trở về nữa.
Chỉ chậm một ngày thôi…
Chỉ còn một ngày, ta sẽ trở thành thê tử của Hoa Thành Tiêu.
Nhưng một khi đã bỏ lỡ… thì là vĩnh viễn bỏ lỡ.
Từ đó về sau, ta không còn cơ hội để làm thê tử của chàng nữa.
Ta nhớ hôm ấy tuyết rơi thật lớn, trắng xóa một vùng.
Lạnh đến tê dại.
Máu nhuộm đỏ đôi tay ta.
Nhưng không còn ai khoác cho ta áo hồ cừu, nắm lấy tay ta, dịu dàng dặn dò:
“Triều Triều, coi chừng ham lạnh mà cảm gió.”
Trên thế gian này… không còn Hoa Thành Tiêu nữa.
Thanh mai trúc mã, hai kẻ vô ưu.
Rốt cuộc… chỉ còn là:
“Chàng chôn dưới đất, xương tro tan vào bùn lạnh.
Ta gửi mình nơi nhân thế, đầu trắng dưới trời tuyết.”
10
Tỉnh dậy, tuyết đã ngừng rơi.
Hoàng hậu truyền ta vào cung.