11
Lương tâm sao?
Kiếp trước, khi tôi khẩn cầu cả nhà chồng đưa tôi và con gái đi bệnh viện, chẳng phải chính Hồ Thúy Thúy cũng đứng đó, nhẹ nhàng buông lời cay độc sao?
Cô ta còn mỉa mai tôi không muốn lội tuyết ra ngoài, cho rằng tôi chẳng thương con, chỉ đang cố tình kiếm chuyện khiến cả nhà ăn Tết mất vui.
Giờ đổi vai, đến lượt cô ta gặp chuyện, lại quay sang bảo bọn tôi không có lương tâm.
Thật nực cười muốn chết!
Tôi đưa tay che miệng, nhìn chị ta cười lạnh:
“Tết nhất ai mà lại rảnh đến mức cứ đòi chạy ra bệnh viện như cô? Chẳng qua chỉ là lội tuyết thôi mà, cô sợ gì chứ?
Hay là thật ra trong lòng cô cũng chẳng quan tâm gì đến Nữu Nữu?”
Chị dâu tức sôi máu, gào lên:
“Câm miệng! Nữu Nữu là mạng sống của tôi! Con bé mà có chuyện gì, tôi sống chết với mấy người!”
Tôi giả vờ hoảng hốt, đưa tay ôm ngực làm bộ như bị tổn thương.
“Chị dâu à, chị thương con thì cứ đưa nó đi bệnh viện, tụi em có ngăn đâu? Đừng vì mình không làm gì mà quay ra trách móc người khác, muốn đi thì dẫn Nữu Nữu đi đi!”
Tôi chỉ tay ra cánh cửa đang mở rộng, bên ngoài gió thổi tuyết bay, rét căm căm.
Mẹ chồng hừ lạnh một tiếng, trừng mắt nhìn chị dâu:
“Hồ Thúy Thúy, trời lạnh thế mà cô cứ đòi lôi con bé ra ngoài, có bệnh cũng bị cô làm cho nặng thêm! Đúng là làm mẹ mà chẳng biết thương con!”
Anh cả cười khẩy:
“Cô cũng vừa vừa thôi, đừng có gây chuyện vô cớ! Nếu con bé mà xảy ra chuyện gì, cô tin không, tôi ly hôn cô ngay lập tức!”
Mọi người nhao nhao lên án, khiến chị dâu chùn bước.
Đúng lúc ấy, có người hàng xóm đem ít thịt kho sang biếu, vừa nghe chuyện chị dâu định đưa con đi viện liền khuyên:
“Tết nhất mà kéo nhau đi bệnh viện thì xui lắm! Tôi thấy Nữu Nữu cũng không sao đâu, chắc tại trời lạnh quá nên buồn ngủ thôi. Cô xem, trời thế này, ai chả nằm rúc trong chăn? Trẻ con cũng vậy thôi mà.”
Nghe vậy, chị dâu bắt đầu lung lay.
Chị liếc con bé trong lòng, do dự hỏi:
“Nữu Nữu, con có thấy không khỏe chỗ nào không?”
Nhưng Nữu Nữu mới hơn một tuổi, sao biết trả lời.
Con bé chỉ mở mắt liếc mẹ một cái rồi lại lim dim ngủ tiếp.
Nếu chị dâu thật sự lo cho con, thấy cảnh này hẳn phải kiên quyết đi bệnh viện mới phải.
Nhưng chị ta… lại nhụt chí.
Mẹ chồng ra hiệu cho anh cả bế con về đặt lên giường sưởi.
Còn chị dâu thì bị hàng xóm kéo ra góc nhà rôm rả chuyện phiếm.
12
Ba ngày trôi qua, mọi chuyện càng trở nên tồi tệ.
Sắc mặt của Nữu Nữu trắng bệch như tờ giấy, thời gian ngủ cũng dài bất thường.
Anh cả bắt đầu thấy không ổn, liên tục vỗ nhẹ vào má con bé, muốn gọi nó tỉnh dậy.
Chị dâu hoảng hốt gào lên:
“Em đã nói rồi mà! Nữu Nữu có vấn đề, anh không chịu tin, giờ thì sao, người ta gọi cũng không dậy nữa!”
Anh cả luống cuống, quay sang chất vấn mẹ:
“Mẹ! Rốt cuộc mẹ đã cho con bé uống cái gì mà gọi là bí phương làm trắng?”
Mẹ chồng run rẩy, lục trong túi áo ra vài viên thuốc, giọng hơi lắp bắp:
“Chính là thứ này… Mẹ mua ở hiệu thuốc trên trấn, nghe nói làm trắng rất hiệu quả. Con xem, Nữu Nữu đúng là trắng lên rồi còn gì!”
Chị dâu giật phắt lấy, rồi xông vào phòng mẹ chồng lục soát.
Chẳng mấy chốc, cô ta giơ ra một lọ thuốc, giọng run lên vì tức:
“Mẹ! Đây là melatonin, thuốc dành cho người lớn uống để ngủ! Trẻ nhỏ uống vào hại gan thận, gây ngộ độc đấy, bảo sao con bé suốt ngày ngủ li bì như thế!”
Tôi giả vờ kinh ngạc, che miệng kêu lên.
Chị dâu thấy hậu quả nghiêm trọng đến vậy liền nổi điên, ném cả lọ thuốc thẳng vào mặt mẹ chồng.
“Đồ đàn bà độc ác! Sao mẹ lại có thể cho Nữu Nữu uống cái thứ chết người này! Nếu con bé có mệnh hệ gì, tôi giết chết mẹ luôn!”
Mẹ chồng mặt cắt không còn giọt máu, nước mắt ròng ròng:
“Mẹ… mẹ tưởng đây chỉ là thuốc giúp làm trắng thôi, đâu ngờ lại nghiêm trọng thế! Nữu Nữu là cháu ruột của mẹ, sao mẹ nỡ hại nó cơ chứ?”
Chồng tôi vội vàng bênh mẹ:
“Mẹ chỉ có ý tốt thôi, chị đừng trách nặng. Mẹ chắc chắn không có ác ý đâu.”