Tối trước Quốc Khánh, tôi nhận được cuộc gọi khẩn từ em trai.
Nó bảo thằng bé – con trai nó – bị sốc phản vệ nghiêm trọng, phải chuyển viện gấp sang thành phố bên cạnh.
Không do dự, tôi lập tức thu xếp, đưa con gái và mẹ tôi lên xe, lao thẳng ra đường cao tốc.
Con gái tôi sức khỏe yếu, vừa bị cảm. Nhân tiện chuyến này, tôi cũng định đưa con tới bệnh viện khám luôn, sẵn mang theo bệnh án.
Nhưng vừa tới đoạn giao cao tốc, mẹ tôi bỗng hét toáng lên:
“Mai mới Quốc Khánh, giờ mà lên cao tốc là mất tiền đấy! Không được! Phải chờ qua mười hai giờ!”
Tôi hơi ngán ngẩm. Bên kia cháu đang nguy kịch từng phút, sao có thể chờ thêm ba tiếng?
“Mẹ, cháu đang cần cấp cứu, mình phải tới bệnh viện càng sớm càng tốt.”
Mẹ tôi hừ lạnh, rồi thản nhiên ngồi chễm chệ lên nắp capo xe.
“Hồi mày còn bé, muốn đi vệ sinh cũng phải nín nhịn, chờ cả tiếng lội bộ ba cây số ra siêu thị – chỉ vì tiếc hai nghìn đồng mua giấy vệ sinh. Giờ mày mới làm chủ gia đình mà đã học thói hoang phí à?”
“Con gái mày bị cảm thì có gì mà căng? Không được đi! Phải đợi qua mười hai giờ!”
Tôi sững người, quay sang nhìn con gái.
Lúc đó tôi mới hiểu – mẹ tôi tưởng người bệnh là con tôi… chứ không phải đứa cháu đích tôn mà bà cưng như trứng mỏng.
1.
Tôi vừa định mở miệng giải thích, mẹ tôi bỗng từ túi xách lôi ra một quả mướp, không thèm gọt vỏ, cứ thế nhét thẳng vào miệng con gái tôi – An An.
Tôi trừng mắt, tim như thắt lại.
Dằn lửa giận trong lòng, tôi lao tới, kéo con bé ra rồi giật lấy quả mướp từ miệng nó.
An An bị dị ứng với mướp, mẹ tôi không lẽ lại không biết chuyện đó?
“Mẹ làm gì vậy?! Con bé bị dị ứng, mẹ quên rồi à?!”
Nhìn gương mặt đỏ bừng vì nghẹt thở của con bé, tôi thấy tim mình đau như bị ai bóp chặt.
Vậy mà mẹ tôi vẫn điềm nhiên đứng chống nạnh, liếc con bé một cái đầy khinh khỉnh, giọng nói còn vô cùng “chính nghĩa”:
“Con gái thôi mà, có gì phải cuống. Mẹ làm thế chẳng phải là vì tốt cho tụi bây à?”
“Mẹ thấy con bé bị sốt là do nóng trong người, người ta nói ăn mướp sống giải nhiệt rất hiệu quả!”
“Nấu lên thì tốn gas tốn điện, ăn sống cho nhanh! Biết đâu ăn xong nó khỏi bệnh, đến lúc đó mày còn phải biết ơn mẹ nữa là khác!”
An An vừa ho vừa khóc nấc, nước mắt nước mũi tèm lem. Vậy mà mẹ tôi vẫn chỉ tay mắng mỏ, không ngừng miệng.
Xe dừng giữa đường, người đi đường bắt đầu dừng lại nhìn, có người còn thò đầu ra cửa sổ ngó xem chuyện gì đang xảy ra.
Tôi tức đến run người, nước mắt cũng muốn trào ra, không nói thêm lời nào, kéo con gái lên xe.
Bây giờ không tới bệnh viện thì đúng là có chuyện.
“An An, lên xe, mẹ đưa con đi khám.”
Con bé ngoan ngoãn trèo lên ghế sau, ngồi im lặng.
Tôi vừa nổ máy, mẹ tôi đã giật mình từ trên nắp capo nhảy xuống, hùng hổ chui vào ghế phụ, lớn tiếng:
“Đồ phá của! Mẹ đã bảo là chưa tới mười hai giờ thì không được đi! Còn tận hai tiếng nữa kìa!”
Hôm nay là đêm Quốc Khánh. Đúng mười hai giờ đêm, cao tốc mới bắt đầu miễn phí. Cả đám người đang xếp hàng chờ đúng giờ, chắc chắn đường sẽ tắc nghẽn khủng khiếp.
Nhưng tôi thì không thể chờ thêm một phút nào nữa.
Nếu thật sự đợi tới lúc đó, An An chỉ bị dị ứng, còn thằng bé – cháu ruột mẹ tôi – rất có thể sẽ mất mạng!
Nhìn trạm thu phí phía trước chỉ còn vài chiếc xe, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi tấp xe lại một bên, định mở lời giải thích với mẹ:
“Lần này mình đi là để đưa An An khám, tiện thể ghé đón thêm—”
Mẹ tôi lập tức gào lên, cắt ngang:
“Mày còn định đón thêm người? Cho người ta đi nhờ xe à? Chu Khả Khả, mày đúng là không coi đồng tiền ra gì! Mày tưởng mày lớn thế này rồi là khỏi dùng tiền của mẹ à? Từng đồng từng cắc nuôi mày lớn đều là máu thịt của mẹ đấy biết không!”
Mẹ hét to đến mức xe trước vừa trả phí xong còn chưa kịp đi, mọi người xung quanh đã đồng loạt hạ kính xe xuống nhìn về phía tôi.
Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống gầm xe trốn luôn.
Không nói không rằng, mẹ tôi đẩy cửa bước xuống, chạy thẳng ra trước làn thu phí, dang hai tay chắn ngang xe tôi.
“Không được! Chưa tới 12 giờ thì mày không được lên cao tốc!”
Tôi tròn mắt nhìn mẹ, không tin nổi những gì đang diễn ra.
Sau lưng đã có vài xe bấm còi inh ỏi, rõ ràng mất kiên nhẫn vì bị tôi chặn đường.
Nhân viên trạm thu phí cũng bắt đầu đổi sắc mặt:
“Thưa bà, xin đừng gây cản trở giao thông ở đây!”
Nhưng mẹ tôi như thể chẳng hiểu tiếng người, đứng lỳ giữa đường với khóe mắt rưng rưng như đang đóng phim truyền hình bi kịch giữa đời thực.
“Mày cũng biết nhà mình nghèo mà! Mẹ một tay nuôi mày lớn, giờ mày cũng có con rồi, chẳng lẽ không biết tiết kiệm cho gia đình một chút?”
“Mày còn nhớ hồi nhỏ không? Muốn đi vệ sinh cũng phải nín nhịn đi bộ 3 cây số ra công viên công cộng vì nhà không có tiền mua giấy!”
“Còn cái Tết Trung thu năm ấy, thằng em mày đòi ăn bánh. Cả nhà mỗi người chỉ dám liếm một miếng để nhường cho nó, mày lúc đó biết điều bao nhiêu cơ mà!”
Bà bắt đầu kể lại rành rọt từng chuyện xấu hổ nhất đời tôi, từng đoạn ký ức mà tôi thà quên đi còn hơn – vậy mà giờ lại bị bới móc ra giữa thanh thiên bạch nhật.
Tôi vừa tức, vừa tủi, cổ họng nghẹn ứ không nói được lời nào.