3.
Tim tôi lại bất giác thắt lại, căng như dây đàn.
Tôi dán mắt vào mẹ, cảnh giác như thể chỉ sợ bà lại giở trò gì với An An – con bé vừa mới bị bà ép ăn đồ dị ứng.
Nhưng lần này, mẹ tôi chỉ vẫy tay nhẹ, nắm lấy tay An An:
“Được rồi, con cứ lái đi, để mẹ dẫn đường cho.”
Thấy thái độ bà dịu xuống, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Quả nhiên, chỉ cần nhắc tới em trai, mẹ mới sẵn lòng mềm mỏng.
Tôi liếc nhìn màn hình định vị vẫn còn đang bật, khẽ cau mày:
“Con có GPS rồi mẹ ạ, mẹ ngồi nghỉ chút đi.”
Mẹ tôi lập tức trừng mắt, gào lên như thể bị xúc phạm:
“Giờ mày không tin mẹ nữa đúng không?! Mẹ không thể chỉ đường chắc?!”
Giọng bà lại bắt đầu vang lên như chuông chùa, khiến đầu tôi đau nhức từng cơn. Bất đắc dĩ, tôi đành tắt định vị xe đi.
Xe vừa chạy được khoảng 200 mét, mẹ tôi đột nhiên lên tiếng:
“Phía trước, rẽ ra khỏi cao tốc.”
Tôi giật mình.
Tôi nhớ rất rõ, lối ra cao tốc còn khá xa, làm gì đã tới?
Chưa kịp hỏi, mẹ tôi đã ngắt lời:
“Mẹ đi nhà em mày bao nhiêu lần rồi, mày còn không tin mẹ chắc?”
Tôi thở dài, nhún vai. Thôi thì để bà nói sao lái vậy cho yên chuyện.
Dưới sự “chỉ huy” của mẹ, tôi rẽ vào một con đường nhỏ ngoằn ngoèo, hết ngã ba rồi lại rẽ trái, rẽ phải.
Nửa tiếng trôi qua, vẫn chưa thấy bóng dáng con đường quốc lộ đâu cả.
Phía trước chỉ toàn những lối mòn nhỏ xíu, đường càng lúc càng vắng vẻ và hoang vu.
Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa, hỏi:
“Mẹ… mẹ có chắc là đúng đường không đấy?!”
Mẹ tôi ung dung phe phẩy chiếc quạt giấy, giọng nói thong thả như chẳng có chuyện gì:
“Đúng rồi đấy, con cứ theo con đường này đi thêm hai tiếng nữa là tới.”
Tôi sững người, toàn thân căng cứng, không dám tin vào tai mình.
“Hai tiếng?!”
Rõ ràng bản đồ của tôi báo chỉ còn bốn mươi phút là đến nơi, sao trong miệng bà lại thành hai tiếng đồng hồ?
Mẹ tôi “chậc” một tiếng, liếc tôi một cái đầy khó chịu:
“Mẹ bảo đi đường nhỏ là để chạy chậm hơn, chạy chậm thì đỡ tốn xăng chứ sao! Còn nếu không đi đường này, mày định phóng thẳng cao tốc à? Tiền qua trạm, tiền xăng, tiền phí... tốn thế còn gì!”
Cơn giận trong tôi dâng lên như sóng tràn. Hai bàn tay nắm chặt vô-lăng đến run rẩy.
Lại là vì tiết kiệm tiền!Từ đầu đến cuối, chỉ vì hai chữ đó!
Tôi cắn chặt môi, cuối cùng không kìm được nữa, giật phắt điện thoại trong tay mẹ.
Đã đi lâu như vậy, chắc chắn em trai tôi đang lo lắng gọi tới!
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn vào màn hình, tim tôi như rơi xuống vực.
Trên góc máy chỉ hiện một dòng chữ lạnh lẽo — “Không có dịch vụ.”
Không thể nào!Chỗ này đâu phải vùng mất sóng!
Mẹ tôi vẫn thản nhiên phe phẩy quạt, giọng thản nhiên như đang bàn chuyện cơm nước:
“Thấy điện thoại con suốt ngày nhảy tin nhắn, chắc tốn nhiều dữ liệu lắm. Mẹ vừa giúp con hủy gói cước 4G rồi.Vừa tiết kiệm tiền, vừa đỡ phải lo.”
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm giác cả người mình rơi vào một hầm băng sâu hoắm.
Sự tức giận, hoảng loạn, và tuyệt vọng… hòa vào nhau, lạnh buốt đến tận tim.
Không còn dữ liệu, tôi chỉ có thể mở phần tin nhắn.
Màn hình hiển thị hàng loạt dòng chữ dồn dập từ nửa tiếng trước — tất cả đều là của em trai tôi.