9.
Tiếng xôn xao quanh tiệm vỡ òa.
“Trời ơi, đúng là như tụi mình nghĩ thật sao? Bà già này… không biết xấu hổ à?”
“Con cháu vừa mất mà còn dám lột đồ nó đem đi trả, đúng là không còn tính người!”
Mẹ tôi ôm mặt,ngồi bệt xuống đất, toàn thân run rẩy, nước mắt hòa với tiếng khóc the thé,vang dội cả con phố.
“Mẹ làm tất cả những việc này… không phải vì các con sao?!Một đứa trẻ thôi mà, mặc bộ đồ tang hơn hai ngàn tệ, chẳng phải lãng phí à?Chắc chắn là bọn họ lừa tiền!Mẹ chỉ muốn tiết kiệm cho nhà mình!”
“Còn mấy thứ như ngọc như ý, dây chuyền…đốt đi thì phí quá!Mấy đứa bây giờ quen tiêu xài phung phí,đâu hiểu hồi xưa tụi tao phải tiết kiệm từng xu—”
Lời bà còn chưa dứt,“BỐP!”
Thêm một cái tát nữa.Âm thanh khô khốc, vang lên giữa không khí nặng nề.
Em trai tôi đỏ cả mắt,vẻ mặt như người sắp nổ tung.Nó run rẩy, gào lên, tiếng nghẹn đan vào giận dữ:
“Im đi!Lúc nào mẹ cũng nói là tiết kiệm,tiết kiệm đến nỗi giết cả cháu ruột của mình,mà giờ còn muốn biện minh à?!”
“Nhà mình có nghèo đến mức phải bán cả nhân tính sao?Mẹ vì tiết kiệm mà khiến Tiểu Kiệt chết,đến lúc nó chết rồi còn không để nó yên thân!”
“Từ giờ trở đi, mẹ biến khỏi nhà này!Tôi và chị sẽ không bao giờ quan tâm đến mẹ nữa!Mẹ thích tiết kiệm thì cứ sống một mình mà tiết kiệm đi!”
Mẹ tôi ôm mặt, mắt đỏ hoe,ngẩng lên nhìn con trai, môi run bần bật:
“Khả Khả…Mẹ làm vậy… chẳng phải đều vì các con sao?Mẹ nuôi các con khôn lớn, cực khổ như thế,sao các con nỡ đối xử với mẹ thế này…”
Rồi bà bắt đầu ngã lăn ra, vừa khóc vừa gào,vừa đập tay xuống đất, vừa rít lên:
“Hai đứa bất hiếu!Ông trời ơi, tôi sống làm gì nữa!Tôi chết cho các người vừa lòng!”
Không ai nói thêm một lời.
Ông chủ tiệm cúi đầu,đám đông tản dần,chỉ còn lại ba người — một mẹ, hai con — đứng đó,mà khoảng cách giữa họ, như một vực sâu không đáy.
Tôi nhìn mẹ mình nằm vật dưới đất,bỗng thấy trong lòng trống rỗng, không còn cả nước mắt.
Có lẽ…một số người không phải không hiểu đúng sai,mà là chọn không muốn hiểu,bởi đối với họ, đồng tiền đã quan trọng hơn cả nhân tính.
Tôi quay lưng đi,trong tay vẫn còn nắm chặt di ảnh của Tiểu Kiệt.Nụ cười non nớt trong tấm ảnh vẫn ngây thơ như cũ,chỉ là…không bao giờ còn nghe được tiếng “Cô ơi” nữa.
Tôi khoanh tay, lạnh lùng nhìn mẹ mình tiếp tục cái màn khóc lóc ăn vạ quen thuộc.
Bà không hề hối hận.
Bà không thấy mình sai, bà chỉ sợ. Sợ không còn ai bên cạnh, sợ không có chỗ bấu víu, sợ mất đi quyền kiểm soát người khác.
Tôi hiểu quá rõ. Bà là người như vậy. Nếu tha thứ một lần, sẽ có lần thứ hai, rồi thứ ba, và mãi mãi không bao giờ dừng lại.
Tôi không chần chừ. Ôm theo bộ đồ tang đã giành lại được, tôi cùng em trai lên xe rời đi.
Hai tiếng đồng hồ chạy tới chạy lui, cuối cùng, em tôi cũng đặt lại được bộ quần áo cuối cùng cho Tiểu Kiệt. Cậu bé cuối cùng cũng có thể yên nghỉ.
Em tôi ôm chiếc hộp tro cốt nhỏ xíu, khóc không thành tiếng.
Cậu nghẹn ngào nói:"Hôm nay là Quốc Khánh... Đáng ra là ngày cả nhà đoàn tụ... Sao lại thành thế này chứ... Bà ấy điên rồi, thật sự điên rồi..."
Tôi không biết phải nói gì để an ủi. Chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh thở dài.Nếu hôm nay người trong hộp là con gái tôi – là An An – có lẽ tôi đã không ngồi nổi ở đây.
Tôi đang thẫn thờ thì điện thoại đổ chuông dồn dập.
Tôi nhấc máy, chồng tôi gần như hét lên trong điện thoại:
"Khả Khả! Em mau mở tin tức với video anh gửi đi, nhanh lên!"
Cảm giác bất an dâng lên. Tôi mở phần mềm video, chỉ thấy hàng loạt tin nhắn từ bạn bè, đồng nghiệp. Ai cũng gửi cho tôi cùng một video.
Tôi ấn vào.
Mẹ tôi ngồi bên cạnh một thùng rác, tóc tai rối bù, ánh mắt vô hồn, đang không ngừng moi móc rác để tìm đồ ăn.
Một phóng viên tiến lại gần, giọng có phần thương cảm:
"Chào bác, bác đang làm gì vậy? Nhìn bác không giống người đang gặp khó khăn về tài chính mà?"
Mẹ tôi lập tức đỏ hoe mắt, chớp chớp nước mắt rồi lau má:
"Con trai và con gái tôi… đuổi tôi ra khỏi nhà!Chỉ vì tôi sống tiết kiệm một chút, họ nói tôi làm mất mặt, rồi bỏ tôi luôn…Tôi biết tôi già rồi, bị ghét bỏ cũng phải thôi…Chồng tôi mất sớm, một mình tôi nuôi con, đến tuổi này rồi mà vẫn phải nhặt rác sống qua ngày."
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Mọi thứ trước mắt mờ dần. Không phải vì nước mắt.
Mà là vì lạnh.
Bà ấy lại bắt đầu rồi. Diễn… như thể mình là nạn nhân.
10.
Video nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội.
Chỉ trong chưa đầy một giờ, một đề tài mang tên "Đứa con bất hiếu" đã leo thẳng lên top 1 tìm kiếm.
Bên dưới phần bình luận là hàng nghìn người đang đồng loạt tỏ ra thương cảm cho mẹ tôi.