1
Ta xuyên vào một quyển tiểu thuyết ngôn tình cổ đại tên là “Nuông chiều.”
Nữ chính Tang Lạc Lạc là nữ nhi của sủng phi Tang Du.
Còn ta là nữ phụ độc ác, muội muội tiện nghi của Tang Lạc Lạc – Tề Khánh.
Họ của chúng ta không giống nhau.
Bởi vì phụ vương ta là một kẻ si tình, một hiệp sĩ đổ vỏ chính hiệu.
Quý phi Tang Du được coi là ánh trăng sáng thời niên thiếu của ông, khi đó phụ vương ta chỉ là một hoàng tử vô danh, một lòng si mê Tang Du khi bà ta còn là tiểu thư tướng phủ.
Đáng tiếc, ông bị tiên đế đuổi đến Yên Vân xa xôi hẻo lánh, phong làm Yên vương không lớn không nhỏ.
Trước khi đi, phụ vương si tình của ta còn đột nhập vào hậu viện tướng phủ để tỏ tình.
Tang Du chỉ nói một câu “Ngươi là người tốt”, đã đâm thủng trái tim thẳng nam của phụ vương ta.
Ông đau khổ rời khỏi kinh thành, thề không bao giờ quay lại nữa.
Vài ngày sau, tiểu thư tướng phủ đã gả cho Kỷ tướng quân nắm trong tay hơn nửa binh lực của Tề quốc.
Một năm sau, bà ta sinh ra Kỷ Lạc Lạc.
Trên triều đình, Kỷ gia đã có xu hướng một mình lớn mạnh.
Năm Kỷ Lạc Lạc ba tuổi, quyền lực của Kỷ phủ đạt đến đỉnh cao.
Kỷ tướng quân bắt đầu có ý đồ khác.
Ông ta suy đi tính lại, quyết định tạo phản.
Biến cố Càn Thanh Môn xảy ra đột ngột, Kỷ tướng quân dẫn theo mười ba thiết kỵ của mình vào cung ép vua, tiên đế sợ đến mức suýt mất kiểm soát, ngay khi ông bị ép viết chiếu thoái vị thì –
Phụ vương giả heo ăn hổ của ta, như một vị thần cứu thế, đã đến cứu giá.
Thanh đao của mười tám kỵ sĩ Yên Vân đi đến đâu, nơi đó đều là tay chân đứt lìa.
Nghe nói, ngày hôm đó dưới Càn Thanh Môn, như thể đã đổ một trận mưa máu.
Đầy đất đỏ thẫm, đẹp đến rùng rợn.
Kỷ tướng quân đại bại.
Sức khỏe của tiên đế vốn đã bị tửu sắc làm hỏng, bị dọa như vậy cũng như đèn đã cạn dầu.
Trước khi chết, ông run rẩy truyền ngôi cho phụ vương ta.
Việc đầu tiên phụ vương ta lên ngôi là giết chết nghịch đảng.
Cả nhà họ Kỷ đều bị bắt vào ngục.
Theo lẽ thường, là phu nhân của tướng quân, Tang Du hẳn phải khó thoát khỏi cái chết nhưng phụ vương ta lại cố bảo vệ bà ta, thậm chí còn đưa cả nữ nhi ba tuổi của bà ta vào cung.
Phải nói rằng, trên đời này, chó liếm như phụ vương ta quả thực là thế gian hiếm có.
Phụ vương ta vốn định phong Tang Du làm hoàng hậu nhưng các đại thần tiền triều đều không đồng ý.
Bất đắc dĩ, phụ vương đành phong bà ta làm mỹ nhân trước.
Tang Du cũng rất nhanh nhẹn, vừa vào cung đã đổi họ cho nữ nhi của mình, theo họ của bà ta là Tang.
Tang Lạc Lạc sinh ra trắng trẻo đáng yêu, rất được lòng người.
Còn ta.
Ta là con của hoàng hậu, là tứ công chúa, là đích công chúa tôn quý nhất trong cung.
Mẫu hậu ta xuất thân từ gia tộc lớn, là quốc mẫu do các đại thần tiến cử cho phụ vương ta khi ông lên ngôi.
Bà ấy đoan trang, dịu dàng, làm việc đĩnh đạc, nếu ở thời đại chúng ta, bà ấy chắc chắn là tinh hoa của doanh nghiệp!
Nhưng phụ vương ta lại không nhìn thấy những ưu điểm của mẫu hậu ta, từ khi Tang mỹ nhân vào cung, đêm nào ông cũng triệu bà ta hầu hạ, ngoại trừ ngày mùng một và ngày rằm đến cung mẫu hậu ta điểm danh, còn lại đều ở trong cung Tĩnh Trúc.
Phụ vương độc sủng Tang thị, thậm chí còn bất chấp áp lực của triều đình, phong cho bà ta làm quý phi.
Trong sách, nguyên chủ rất khao khát tình yêu của phụ vương, nàng rất ngưỡng mộ Tang Lạc Lạc, đồng thời cũng vô cùng ghen tị với nàng. Từ nhỏ đến lớn, Tang Lạc Lạc đã cướp đi của nàng quá nhiều thứ.
Vì vậy, khi vị hôn phu của nàng muốn hủy hôn để cưới Tang Lạc Lạc, nàng đã hắc hóa.
Nguyên chủ luôn chống đối nữ chính, cuối cùng bị thiêu sống trong cung điện của mình.
2
Từ lần “Trúng gió.” trước, quan hệ giữa ta và phụ vương đã hòa hoãn hơn nhiều.
Ông không những không phạt ta mà còn ban thưởng rất nhiều thứ vào cung Trường Lạc của ta.
Mẫu hậu thấy phụ vương đột nhiên trở nên rất giống người, nụ cười dành cho ông cũng chân thành hơn vài phần.
Phụ vương ở lại cung chúng ta ngày càng nhiều.
Mùa hè trời nóng, ta thường mang canh ngọt đến cho phụ vương.
Trong điện Cần Chính, ta nhìn Tang Lạc Lạc đứng bên cạnh phụ vương cười giả tạo:
“Ồ, Lạc Lạc tỷ tỷ cũng đến tặng canh ngọt sao?”
“Khánh Nhi, lại đây.”
Phụ vương vẫy tay gọi ta, ta ngẩng đầu bước tới.
Khi nhìn thấy bát canh ngọt tinh xảo trên bàn, ta lặng lẽ giấu hộp thức ăn ra sau lưng:
[Biết thế hôm nay không tự làm rồi, hu hu hu, làm sao ta có thể lấy ra được đây?]
“Phụ vương, người đã có một bát rồi, vậy bát này của nhi thần…”
Ta chột dạ lùi lại một bước nhưng phụ vương đột nhiên cười, ông cất bát canh ngọt trên bàn đi:
“Không sao, con đội nắng mang đến, trẫm đương nhiên phải uống một ít.”
“Tứ công chúa, để nô tài giúp người.”
Lai Hỉ Công công bên cạnh phụ vương cười híp mắt đưa tay nhận lấy hộp thức ăn của ta.
Khi một bát canh đậu xanh đen ngòm được bưng lên bàn, cả ba chúng ta đều im lặng.
Tang Lạc Lạc che miệng kinh hô:
“Tứ muội, đây là…”
Ta cúi đầu, không còn mặt mũi nào.
“Bệ hạ.”
Lai Hỉ công công muốn dọn đi nhưng phụ vương lại xua tay.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ông nhắm mắt uống một ngụm, rồi đánh giá: “Ừm, cũng được.”