Giới thiệu
Ta là cô nhi được hoàng huynh cứu về từ bãi l/u/ậ/n t/á/ng, được ban tên Vân Khê.
Người dạy ta đọc sách học chữ, dung túng ta cưỡi ngựa dạo phố, đến cả mẫu đơn trong Ngự hoa viên cũng mặc ta bẻ cành.
Thế nhưng vào mùa thu săn bắn năm thứ ba sau khi người đăng cơ, một mũi đ/ộ/c tiễn xé gió lao đến, người không chút do dự kéo ta chắn phía trước, dùng chính lồng ngực ta đỡ lấy đòn t/ử m/ạ/ng ấy.
Trong cơn kịch đ/au, ta nghe thấy giọng người lạnh lùng, tỉnh táo đến tàn nhẫn:
“Nuôi binh nghìn ngày, dùng trong một khắc.”
Đêm ấy, khi thái y rút mũi tên, người đứng ngoài bình phong thong thả thưởng họa, còn ta đ/au đến co quắp cả người, từng chậu m/á/u được bưng ra ngoài không ngớt.
Cuối cùng, người mới đặt chén trà xuống, giọng điệu thản nhiên:
“Nếu đã không nguy hiểm đến t/í/n/h m/ạ/ng, ngày mai liền khởi hành, đi Bắc cương.”
Người dạy ta đọc sách học chữ, dung túng ta cưỡi ngựa dạo phố, đến cả mẫu đơn trong Ngự hoa viên cũng mặc ta bẻ cành.
Thế nhưng vào mùa thu săn bắn năm thứ ba sau khi người đăng cơ, một mũi đ/ộ/c tiễn xé gió lao đến, người không chút do dự kéo ta chắn phía trước, dùng chính lồng ngực ta đỡ lấy đòn t/ử m/ạ/ng ấy.
Trong cơn kịch đ/au, ta nghe thấy giọng người lạnh lùng, tỉnh táo đến tàn nhẫn:
“Nuôi binh nghìn ngày, dùng trong một khắc.”
Đêm ấy, khi thái y rút mũi tên, người đứng ngoài bình phong thong thả thưởng họa, còn ta đ/au đến co quắp cả người, từng chậu m/á/u được bưng ra ngoài không ngớt.
Cuối cùng, người mới đặt chén trà xuống, giọng điệu thản nhiên:
“Nếu đã không nguy hiểm đến t/í/n/h m/ạ/ng, ngày mai liền khởi hành, đi Bắc cương.”
Danh sách chương
6 chươngĐọc nhanh
Thông tin
Bình luận
Đăng nhập để bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

