Giới thiệu
Tháng 12 năm 1977.
Tại điểm đăng ký nguyện vọng thi đại học của Trường Quân khu Hải Thành.
Hạ Tri Tinh nhìn chằm chằm vào dòng khẩu hiệu đỏ chói trên bức tường trắng: “Hương mai nhờ giá lạnh mà lan tỏa.”
Một lần nữa, cô chắc chắn rằng… mình thật sự đã sống lại, quay về hai mươi hai năm trước.
“Tri Tinh à, với thành tích học tập của em thì thi vào Thanh Hoa hay Bắc Đại đều dư sức.
Em chắc chắn muốn nộp đơn vào Đại học Cảnh sát Nhân dân sao?”
Lời của cô giáo chủ nhiệm – cô Vương – kéo Hạ Tri Tinh ra khỏi dòng suy nghĩ.
Cô nắm chặt tay cô Vương, trên gương mặt non nớt hiện lên nét cương quyết.
“Vâng, em muốn thi vào Đại học Cảnh sát Nhân dân. Em muốn trở thành cảnh sát nhân dân giống như ba mẹ em.”
Trong mắt cô Vương hiện rõ sự tán thưởng, bà nhẹ nhàng vỗ vai cô.
“Em là một đứa trẻ vừa có lý tưởng vừa có lý lịch trong sạch, là niềm tự hào của trường Quân khu chúng ta.”
“Kết quả sẽ có vào cuối tháng 12. Mấy ngày tới em nhớ tạm biệt chú nhỏ của em – Trung đoàn trưởng Cố. Thân phận của cậu ấy đặc biệt, không thể rời khỏi Hải Thành. Sau này em ra Bắc Kinh rồi, hai người sẽ khó mà gặp lại.”
chú nhỏ trong lời cô Vương nói, chính là người mà Hạ Tri Tinh đã gọi suốt mười năm – Cố Tử Thâm.
Cũng chính là chồng kiếp trước của cô.
Kiếp trước, khi ba mẹ Hạ Tri Tinh nhận nhiệm vụ mật, họ đã gửi gắm cô cho Cố Tử Thâm chăm sóc.
Dù hai người chỉ cách nhau chín tuổi, nhưng cô vẫn nghe lời ba gọi anh là “chú nhỏ”.
Cố Tử Thâm đích thân dẫn cô về nhà, quỳ xuống xoa đầu cô, dịu dàng nói:
“Tiểu Tinh đừng sợ, ba mẹ cháu phải đi làm nhiệm vụ dài hạn. Từ giờ trở đi, chú nhỏ sẽ là chỗ dựa cho cháu.”
Tại điểm đăng ký nguyện vọng thi đại học của Trường Quân khu Hải Thành.
Hạ Tri Tinh nhìn chằm chằm vào dòng khẩu hiệu đỏ chói trên bức tường trắng: “Hương mai nhờ giá lạnh mà lan tỏa.”
Một lần nữa, cô chắc chắn rằng… mình thật sự đã sống lại, quay về hai mươi hai năm trước.
“Tri Tinh à, với thành tích học tập của em thì thi vào Thanh Hoa hay Bắc Đại đều dư sức.
Em chắc chắn muốn nộp đơn vào Đại học Cảnh sát Nhân dân sao?”
Lời của cô giáo chủ nhiệm – cô Vương – kéo Hạ Tri Tinh ra khỏi dòng suy nghĩ.
Cô nắm chặt tay cô Vương, trên gương mặt non nớt hiện lên nét cương quyết.
“Vâng, em muốn thi vào Đại học Cảnh sát Nhân dân. Em muốn trở thành cảnh sát nhân dân giống như ba mẹ em.”
Trong mắt cô Vương hiện rõ sự tán thưởng, bà nhẹ nhàng vỗ vai cô.
“Em là một đứa trẻ vừa có lý tưởng vừa có lý lịch trong sạch, là niềm tự hào của trường Quân khu chúng ta.”
“Kết quả sẽ có vào cuối tháng 12. Mấy ngày tới em nhớ tạm biệt chú nhỏ của em – Trung đoàn trưởng Cố. Thân phận của cậu ấy đặc biệt, không thể rời khỏi Hải Thành. Sau này em ra Bắc Kinh rồi, hai người sẽ khó mà gặp lại.”
chú nhỏ trong lời cô Vương nói, chính là người mà Hạ Tri Tinh đã gọi suốt mười năm – Cố Tử Thâm.
Cũng chính là chồng kiếp trước của cô.
Kiếp trước, khi ba mẹ Hạ Tri Tinh nhận nhiệm vụ mật, họ đã gửi gắm cô cho Cố Tử Thâm chăm sóc.
Dù hai người chỉ cách nhau chín tuổi, nhưng cô vẫn nghe lời ba gọi anh là “chú nhỏ”.
Cố Tử Thâm đích thân dẫn cô về nhà, quỳ xuống xoa đầu cô, dịu dàng nói:
“Tiểu Tinh đừng sợ, ba mẹ cháu phải đi làm nhiệm vụ dài hạn. Từ giờ trở đi, chú nhỏ sẽ là chỗ dựa cho cháu.”
Danh sách chương
32 chương#1Chương 1#2Chương 2#3Chương 3#4Chương 4#5Chương 5#6Chương 6#7Chương 7#8Chương 8#9Chương 9#10Chương 10#11Chương 11#12Chương 12#13Chương 13#14Chương 14#15Chương 15#16Chương 16#17Chương 17#18Chương 18#19Chương 19#20Chương 20#21Chương 21#22Chương 22#23Chương 23#24Chương 24#25Chương 25#26Chương 26#27Chương 27#28Chương 28#29Chương 29#30Chương 30#31Chương 31#32Chương 32
Đọc nhanh
Thông tin
Có thể bạn thích
Người Đàn Bà Khi Không Còn Khóc
Đông qua xuân đến
Không Còn Là Cô Gái Của Năm Ấy
Đông qua xuân đến
Không Có Sau Này
Đông qua xuân đến

Huyết Thống Không Cứu Được Lòng Người
花怒
Huyết Xăm Cầu Mệnh
Nhị Triệt Phách Sơn
Em Đến Lúc Hoa Chưa Nở
Thượng Phong
Chồng Yêu Cô Giáo Dạy Nhảy Của Con Gái
Áp Tinh Hà

Nắng Tàn Chưa Muộn, Gió Vẫn Tự Do
Đang Cập Nhật

Tôi Không Tha Thứ
窗外一条鱼
Bình luận
Đăng nhập để bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!